Triển khai BIM – ERP trong xây dựng: khi chuyển đổi số trở thành rủi ro dự án
(DNTO) - Khi BIM dần trở thành yêu cầu bắt buộc từ năm 2026, nhiều doanh nghiệp xây dựng buộc phải bước vào cuộc chơi số hóa. Nhưng nếu coi BIM–ERP chỉ là bài toán công nghệ để đáp ứng chủ trương, doanh nghiệp rất dễ biến một định hướng đúng thành rủi ro vận hành và rủi ro tài chính ngay trong chính dự án của mình.
Nếu ở nhiều lĩnh vực khác, chuyển đổi số chủ yếu tác động đến quy trình nội bộ, thì trong ngành xây dựng, tác động của nó đi thẳng vào “xương sống” của doanh nghiệp: chi phí, tiến độ và hiệu quả dự án. Chính vì vậy, việc triển khai BIM (Building Information Modeling - Mô hình thông tin công trình xây dựng) và ERP (Enterprise Resource Planning - hệ thống hoạch định nguồn lực doanh nghiệp) không đơn thuần là câu chuyện áp dụng công nghệ mới, mà là một bài toán quản trị rủi ro ở cấp độ dự án và cấp độ lãnh đạo.
Ảnh Internet
Những năm gần đây, BIM được nhắc đến như một xu hướng tất yếu. Nhiều doanh nghiệp xây dựng coi việc triển khai BIM là bước đi quan trọng để nâng cao năng lực quản lý, tăng khả năng cạnh tranh và đáp ứng yêu cầu thị trường. Song song đó, ERP được kỳ vọng sẽ giúp kiểm soát tốt hơn chi phí, dòng tiền và tiến độ thi công. Tuy nhiên, thực tế triển khai cho thấy khoảng cách giữa kỳ vọng và hiệu quả mang lại vẫn còn rất lớn.
Từ góc độ chính sách, BIM không còn là lựa chọn mang tính khuyến khích. Theo lộ trình của Chính phủ, việc áp dụng Mô hình thông tin công trình đang được mở rộng và từ năm 2026 sẽ bao phủ thêm nhiều nhóm dự án xây dựng phải lập báo cáo nghiên cứu khả thi. Cùng với việc BIM đã được chính thức công nhận là công nghệ số trong quản lý dự án và vận hành công trình, doanh nghiệp xây dựng - kể cả khu vực tư nhân - ngày càng khó đứng ngoài cuộc chơi này.
Vấn đề đặt ra không còn là “có triển khai BIM hay không”, mà là “triển khai như thế nào để không biến chủ trương đúng thành rủi ro cho doanh nghiệp”.
Từ thực tế tư vấn, không ít doanh nghiệp đầu tư BIM khá bài bản: mô hình 3D chi tiết, dữ liệu thiết kế đầy đủ, khối lượng bóc tách rõ ràng. Nhưng khi kết nối BIM với ERP để quản lý chi phí và tiến độ, những bất cập bắt đầu xuất hiện. Khối lượng trên mô hình không khớp với khối lượng nghiệm thu. Dữ liệu dự toán không đồng nhất với dữ liệu kế toán. Tiến độ trên hệ thống không phản ánh đúng thực tế thi công. Khi đó, bộ phận hiện trường không còn tin vào báo cáo hệ thống và quay lại quản lý thủ công song song. Doanh nghiệp vừa tốn chi phí công nghệ, vừa mất kiểm soát dự án.
Điểm đáng lưu ý là vấn đề không nằm ở BIM hay ERP, mà nằm ở cách doanh nghiệp triển khai. Nhiều đơn vị coi BIM là dự án kỹ thuật, còn ERP là dự án tài chính-kế toán. Hai hệ thống được triển khai song song nhưng thiếu một kiến trúc quản trị rủi ro chung để kết nối (API-). Khi dữ liệu không có “ngôn ngữ chung”, rủi ro sẽ tích tụ âm thầm giữa các hệ thống, đến khi bộc lộ thì đã trở thành vấn đề lớn.
Một sai lầm phổ biến là số hóa khi chưa chuẩn hóa. Mô hình BIM tạo ra dữ liệu theo logic thiết kế, trong khi ERP cần dữ liệu theo logic thanh toán và ghi nhận chi phí. Nếu không có quy tắc chuyển đổi rõ ràng ngay từ đầu, dữ liệu sẽ sai lệch theo chuỗi, kéo theo dự toán sai, kế hoạch dòng tiền sai và quyết định quản trị sai.
Cảnh báo rủi ro BIM–ERP giai đoạn 2026
Nhiều doanh nghiệp triển khai BIM–ERP vì yêu cầu pháp lý, nhưng chưa sẵn sàng về quản trị rủi ro. Khi dữ liệu BIM không đồng bộ với ERP, khối lượng, chi phí và tiến độ sẽ sai ngay từ gốc. Rủi ro không bộc lộ tức thì mà tích tụ dần, đến khi dự án bước vào cao điểm thì bùng phát thành vượt chi phí và trễ tiến độ. Công nghệ càng hiện đại, rủi ro lan càng nhanh nếu không có người chịu trách nhiệm kiểm soát tổng thể.
Một rủi ro khác ít được nhìn thấy là rủi ro tổ chức. BIM thường được giao cho bộ phận kỹ thuật hoặc tư vấn bên ngoài, trong khi ERP nằm trong phạm vi tài chính – kế toán. Khi không có một đầu mối chịu trách nhiệm tổng thể, mỗi bộ phận tối ưu hệ thống theo góc nhìn riêng, còn rủi ro chung của dự án thì không ai thực sự nắm giữ. Đến khi chi phí vượt kiểm soát hoặc tiến độ kéo dài, doanh nghiệp mới nhận ra vấn đề không nằm ở phần mềm, mà ở cấu trúc quản trị.
Trong nhiều trường hợp, doanh nghiệp sở hữu mô hình BIM rất đẹp nhưng không dám dùng dữ liệu đó để ra quyết định tài chính. Lý do rất đơn giản: không ai chịu trách nhiệm cuối cùng về tính đúng của dữ liệu khi nó đi từ thiết kế sang thi công, từ thi công sang nghiệm thu và từ nghiệm thu sang kế toán. Khi dữ liệu không có “chủ”, hệ thống dù hiện đại đến đâu cũng chỉ là công cụ tham khảo.
Từ góc độ quản trị rủi ro, triển khai BIM-ERP trong xây dựng cần được nhìn nhận như một dự án rủi ro cấp CEO. CEO không cần hiểu sâu về kỹ thuật, nhưng cần nắm rõ dữ liệu nào là “nguồn sự thật”, ai chịu trách nhiệm về dữ liệu đó và rủi ro sẽ dịch chuyển ra sao khi doanh nghiệp số hóa dự án. Khi công nghệ đi nhanh hơn năng lực quản trị, rủi ro sẽ tích tụ và chỉ lộ diện khi doanh nghiệp không còn nhiều dư địa xử lý.
BIM là xu hướng không thể đảo ngược, đặc biệt khi yêu cầu pháp lý ngày càng rõ ràng từ năm 2026. Nhưng BIM chỉ thực sự tạo giá trị khi được đặt trong một khung quản trị rủi ro phù hợp. Nếu coi BIM–ERP chỉ là công cụ để “đáp ứng chủ trương”, doanh nghiệp rất dễ rơi vào cái bẫy công nghệ: đầu tư lớn, kỳ vọng cao, nhưng hiệu quả quản trị thấp. Và khi đó, chuyển đổi số không giúp dự án an toàn hơn, mà chỉ khiến rủi ro được che giấu tinh vi hơn dưới lớp vỏ công nghệ hiện đại.