Tín dụng 2026: Doanh nghiệp bất động sản đang đối mặt rủi ro gì?
(DNTO) - Định hướng tăng trưởng tín dụng khoảng 15% của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN) cho năm 2026 đang tạo ra những thay đổi rất thực tế trong việc vay vốn và xoay vòng dòng tiền của doanh nghiệp bất động sản. Nhiều doanh nghiệp không rơi vào khủng hoảng vì thua lỗ, mà vì thiếu tiền đúng thời điểm. Nhận diện sớm rủi ro và hành động kịp thời sẽ quyết định khả năng trụ vững của doanh nghiệp trong chu kỳ mới.
Năm 2026, tín dụng vẫn tăng trưởng nhưng không còn “dễ thở” như trước. Ngân hàng không dừng cho vay bất động sản, nhưng cho vay chọn lọc hơn, thẩm định kỹ hơn và yêu cầu rõ ràng hơn về dòng tiền. Điều này đang tác động trực tiếp đến cách doanh nghiệp triển khai dự án và xoay vốn.
Thực tế cho thấy, nhiều doanh nghiệp bất động sản vẫn vận hành theo mô hình quen thuộc: vay ngân hàng để làm dự án, dùng dòng tiền bán hàng hoặc nguồn vốn mới để trả nợ cũ và tiếp tục triển khai dự án tiếp theo. Khi tín dụng bị kiểm soát chặt, chuỗi vận hành này rất dễ đứt gãy.
Ngân hàng sẽ chọn lọc hơn, thẩm định kỹ hơn và yêu cầu rõ ràng hơn về dòng tiền vay để kinh doanh BĐS. Ảnh TL
Không tái cấp được vốn - rủi ro đầu tiên và rõ nhất
Rủi ro phổ biến nhất trong bối cảnh hiện nay là rủi ro tín dụng và tái cấp vốn. Một tình huống rất thường gặp là doanh nghiệp có dự án đang xây dựng, khoản vay ngân hàng đến hạn nhưng dự án chưa đủ điều kiện mở bán hoặc dòng tiền chưa kịp về. Ngân hàng không gia hạn hoặc không cấp thêm hạn mức mới.
Khi đó, doanh nghiệp buộc phải xoay vốn ngắn hạn với chi phí cao, bán tài sản gấp hoặc dừng thi công. Không ít dự án rơi vào trạng thái đình trệ không phải vì làm ăn thua lỗ, mà vì thiếu vốn trong vài tháng then chốt.
Giàu tài sản nhưng nghèo tiền mặt
Một rủi ro khác ngày càng rõ là rủi ro thanh khoản. Nhiều doanh nghiệp sở hữu quỹ đất lớn, dự án có giá trị cao, nhưng lượng tiền mặt lại rất hạn chế. Khi thị trường chậm giao dịch, sản phẩm khó bán, doanh nghiệp vẫn phải trả lãi vay, chi phí nhà thầu, chi phí vận hành và quản lý.
Đây là tình trạng “giàu trên giấy, nghèo trong két”. Tài sản thì nhiều nhưng không chuyển hóa được thành tiền đúng lúc. Trong bối cảnh tín dụng bị kiểm soát, áp lực này càng trở nên nguy hiểm.
Một doanh nghiệp bất động sản tại khu vực phía Nam sở hữu quỹ đất lớn, pháp lý cơ bản hoàn thiện. Khi địa phương điều chỉnh bảng giá đất tăng, giá trị tài sản trên sổ sách tăng mạnh.
Tuy nhiên, do thị trường chậm giao dịch, dự án không bán được như kỳ vọng. Khi khoản vay ngân hàng đến hạn, doanh nghiệp không được tái cấp vốn vì ngân hàng lo ngại dòng tiền đầu ra. Dù “tài sản rất đẹp”, doanh nghiệp vẫn buộc phải bán gấp một phần quỹ đất với giá thấp hơn mong muốn để trả nợ, tránh rơi vào tình trạng quá hạn.
Bài học không nằm ở giá đất, mà ở khả năng quản trị dòng tiền và chuẩn bị kịch bản rủi ro.
Định giá tài sản tăng, nhưng rủi ro cũng tăng theo
Việc nhiều địa phương đồng loạt điều chỉnh bảng giá đất theo hướng tăng khiến giá trị tài sản đảm bảo trên sổ sách của doanh nghiệp tăng lên. Tuy nhiên, điều này không đồng nghĩa với khả năng thanh khoản thực tế.
Khi cần bán nhanh để xử lý nợ hoặc xoay vốn, giá thị trường có thể thấp hơn nhiều so với giá ghi nhận. Độ lệch giữa giá trị kế toán, giá thị trường và giá xử lý nợ khiến doanh nghiệp dễ đánh giá quá lạc quan về sức khỏe tài chính, trong khi rủi ro thực tế lại lớn hơn.
3 dấu hiệu doanh nghiệp bất động sản đang rủi ro dòng tiền:
Luôn phải “xoay vốn” khi nợ đến hạn: Trả nợ bằng vay ngắn hạn, bán tài sản gấp hoặc chờ ngân hàng gia hạn thay vì bằng dòng tiền dự án.
Tài sản nhiều nhưng tiền mặt ít: Quỹ đất lớn, dự án giá trị cao nhưng không đủ tiền trả lãi vay, chi phí vận hành và nhà thầu.
Kế hoạch kinh doanh dựa vào kỳ vọng thị trường: Dòng tiền phụ thuộc vào giả định thị trường sẽ phục hồi nhanh, thiếu phương án thay thế khi bán chậm.
Tín dụng năm 2026 không đóng cửa với bất động sản, nhưng cũng không còn là “phao cứu sinh” cho những doanh nghiệp quản trị dòng tiền yếu. Ảnh TL
Doanh nghiệp bất động sản cần làm gì ngay?
Soi lại dòng tiền, không chỉ nhìn lãi lỗ. Biết rõ doanh nghiệp còn chịu được bao nhiêu tháng nếu dòng tiền bị chậm.
Chủ động làm việc sớm với ngân hàng. Không chờ đến khi nợ đến hạn mới đàm phán. Phân loại dự án tạo tiền và dự án ngốn tiền. Dự án không tạo dòng tiền cần cơ cấu lại oặc thoái bớt.
Giảm phụ thuộc vào vốn vay ngắn hạn. Tránh dùng nợ ngắn để nuôi dự án dài hạn. Đưa quản trị rủi ro vào quyết định điều hành. Mọi kế hoạch cần đi kèm kịch bản xấu, không chỉ kỳ vọng thuận lợi.
Tín dụng năm 2026 không đóng cửa với bất động sản, nhưng cũng không còn là “phao cứu sinh” cho những doanh nghiệp quản trị dòng tiền yếu. Chính sách này buộc doanh nghiệp phải đối diện với câu hỏi cốt lõi: doanh nghiệp đang sống bằng giá trị thật của dự án, hay chỉ bằng kỳ vọng thị trường và vốn vay?
Giai đoạn này là quá trình sàng lọc. Doanh nghiệp nào kiểm soát được dòng tiền, hiểu rõ rủi ro của chính mình và chủ động tái cấu trúc sẽ trụ vững và đi tiếp. Ngược lại, doanh nghiệp tiếp tục trì hoãn thay đổi và chờ chính sách “nới tay” có thể phải trả giá bằng chính dự án của mình.
Năm 2026 không phải là năm của sự liều lĩnh, mà là năm của kỷ luật tài chính và quản trị rủi ro thực chất.
Ai chuẩn bị tốt sẽ đi tiếp. Ai chủ quan sẽ bị thị trường loại bỏ.