Dòng tiền dầu mỏ Iran: ‘Hệ sinh thái ngầm’ thách thức mọi lệnh trừng phạt
(DNTO) - Bất chấp các lệnh trừng phạt khắc nghiệt nhất từ phương Tây, xuất khẩu dầu mỏ của Iran đã chạm mức cao nhất trong 6 năm qua, mang về nguồn ngoại tệ khổng lồ để duy trì nền kinh tế. Sự trỗi dậy của dòng tiền này, thông qua một mạng lưới hậu cần và tài chính "bóng tối" tinh vi, đang tạo ra những biến số mới cho thị trường năng lượng toàn cầu và áp lực điều hành giá tại Việt Nam.
Lưu lượng giao thông qua eo biển Hormuz đang giảm mạnh trong bối cảnh tình hình an ninh ngày càng xấu đi
Tính đến tháng 4/2026, sản lượng dầu thô của Iran đã chính thức vượt mốc 3,5 triệu thùng mỗi ngày. Đây là con số cao nhất kể từ khi Mỹ rút khỏi thỏa thuận hạt nhân (JCPOA) vào năm 2018, đánh dấu một thực tế đầy nghịch lý: các biện pháp bao vây kinh tế càng thắt chặt, khả năng thích ứng của Tehran càng trở nên đáng kinh ngạc. Dòng tiền từ dầu mỏ hiện đóng góp hơn 40% vào ngân sách quốc gia, theo IEA (International Energy Agency), trở thành tấm khiên bảo vệ chế độ trước các cú sốc lạm phát nội tại.
Mạng lưới vận tải trong bóng tối
Sức sống của dòng dầu Iran không đến từ các kênh thương mại chính ngạch mà dựa vào một "đội tàu ma" (Dark Fleet) khổng lồ. Theo dữ liệu từ Kpler (Hãng phân tích dữ liệu hàng hải), mạng lưới này đã tăng vọt lên hơn 3.300 con tàu hoạt động ngoài mọi hệ thống giám sát quốc tế.
Những con tàu này thường xuyên thực hiện các kỹ thuật "xóa dấu vết" tinh vi: từ việc tắt tín hiệu định vị vệ tinh, giả lập vị trí giả cho đến việc thay đổi tên tàu và treo cờ của các quốc gia ít bị chú ý.
Điểm mấu chốt trong quy trình vận chuyển này là các hoạt động chuyển tải dầu giữa biển đêm (Dark STS - Ship-to-Ship transfer). Tại các vùng biển quốc tế gần Malaysia hoặc Indonesia, dầu thô Iran được bơm sang các tàu trung gian để trộn lẫn với các loại dầu khác, sau đó được dán nhãn nguồn gốc mới trước khi cập cảng các khách hàng lớn tại châu Á. Quy trình này không chỉ giúp giấu đi nguồn gốc hàng hóa mà còn chia nhỏ rủi ro cho các bên tham gia chuỗi cung ứng.
Hệ thống ngân hàng song song
Để dòng dầu có thể luân chuyển, Iran đã thiết lập một "hệ thống ngân hàng bóng tối" có quy mô chưa từng thấy. Thay vì sử dụng hệ thống Swift vốn đã bị phong tỏa, Tehran vận hành thông qua một mạng lưới các công ty bình phong và các hiệu chuyển tiền (Exchange Houses) đặt tại các trung tâm tài chính trung gian.
Theo báo cáo Financial Trend Analysis của FinCEN, chỉ riêng trong năm qua, mạng lưới này đã xử lý khoảng 9 tỷ USD giao dịch liên quan đến năng lượng. Tiền bán dầu được chuyển đổi thành các loại ngoại tệ mạnh hoặc hàng hóa thiết yếu thông qua các tài khoản đại lý phức tạp, khiến việc truy vết dòng tiền trở nên bất khả thi đối với các cơ quan kiểm soát tài chính phương Tây. Đặc biệt, việc đẩy mạnh thanh toán bằng đồng Nhân dân tệ trong các hợp đồng dài hạn đang giúp Iran xây dựng một vòng lặp tài chính khép kín, tránh hoàn toàn sự ảnh hưởng của đồng USD.
Quyền lực tại điểm nghẽn Hormuz
Sức mạnh của Iran không chỉ nằm ở khả năng "bán lậu" dầu mà còn ở vị thế địa chính trị độc tôn tại eo biển Hormuz. Đây là "yết hầu" của năng lượng thế giới, nơi vận chuyển gần 20% lượng dầu thô toàn cầu mỗi ngày. Trong các diễn biến căng thẳng đầu năm 2026, Tehran đã nâng tầm việc kiểm soát eo biển này thành một loại vũ khí chiến lược.
Chỉ bằng các cuộc tập trận hoặc cảnh báo an ninh từ Lực lượng Vệ binh Cách mạng (IRGC - Islamic Revolutionary Guard Corps), Iran có thể ngay lập tức đẩy phí bảo hiểm rủi ro chiến tranh lên mức 0,4% giá trị tàu. Điều này tạo ra một "thuế địa chính trị" đánh vào mọi thùng dầu đi qua khu vực, gián tiếp điều khiển giá xăng dầu toàn cầu theo ý muốn của mình mà không cần trực tiếp nổ súng.
Bản đồ eo biển Hormuz, còn được gọi là Madiq Hurmuz, chụp ngày 26/3/2026. Ảnh: Reuters
Sự biến động của dòng tiền và quyền lực dầu mỏ Iran mang lại những hệ quả trực tiếp và sâu sắc đối với nước ta. Ở góc độ tích cực, nguồn dầu chiết khấu cao từ Iran (thường thấp hơn giá Brent từ 5-10 USD/thùng) chảy vào thị trường châu Á giúp hạ nhiệt giá xăng dầu thành phẩm tại Singapore (MOPs) - vốn là căn cứ để điều chỉnh giá bán lẻ trong nước, giúp giảm áp lực lên Quỹ bình ổn giá xăng dầu và hỗ trợ chi phí đầu vào cho các ngành vận tải, đánh bắt xa bờ của Việt Nam.
Tuy nhiên, rủi ro tiềm tàng là cực kỳ lớn. Nền kinh tế Việt Nam với mục tiêu kiểm soát lạm phát dưới mức 4% trong năm 2026 sẽ đứng trước thử thách nếu eo biển Hormuz bị gián đoạn. Chỉ cần một sự cố nhỏ tại điểm nghẽn này, giá xăng trong nước có thể đối mặt với những kỳ điều chỉnh tăng sốc, kéo theo hiệu ứng domino lên giá hàng hóa tiêu dùng và chi phí logistics tại các khu công nghiệp trọng điểm.
Tính đến ngày 5/4, mặc dù giá xăng dầu trong nước vẫn đang trong nhịp ổn định, các chuyên gia cảnh báo rằng sự phụ thuộc vào diễn biến Trung Đông là một điểm yếu cố hữu. Việc Iran tối ưu hóa các kênh xuất khẩu ngầm có thể giúp duy trì nguồn cung dồi dào trong ngắn hạn, nhưng những rủi ro về pháp lý và cấm vận thứ cấp đối với các doanh nghiệp vận tải có liên quan đến "đội tàu ma" là điều mà các đơn vị nhập khẩu xăng dầu Việt Nam cần đặc biệt lưu tâm.
Trong bối cảnh đó, việc đa dạng hóa nguồn cung và tăng cường năng lực dự trữ quốc gia trở thành chiến lược sống còn. Dòng tiền dầu mỏ của Iran, dù nằm trong bóng tối, vẫn đang là "kim chỉ nam" gián tiếp cho các quyết định điều hành vĩ mô, đòi hỏi một sự theo dõi sát sao và phản ứng linh hoạt trước mọi kịch bản biến động từ vùng Vịnh.