Chủ nhật, 08/03/2026
Doanh Nhân Trẻ

Doanh Nhân Trẻ

  • Click để copy

Cái thú ô tô  

Lê Hữu Tỉnh
- 12:50, 29/05/2023

(DNTO) - Nhìn cảnh ô tô con đầy ắp các ngả đường Hà Nội, thấy dào lên một ý nghĩ vừa vui, vừa lấy làm lạ. Chỉ qua vài thập kỉ đổi mới, đời sống vật chất của dân mình “bềnh” lên quá nhanh.

1. Một thuở chưa xa, một nhà thơ từng viết: “Cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ”. Thuở ấy, đường phố Hà Nội đông đúc người đi xe đạp; lèo tèo, lác đác vài cái ô tô, xe máy. Mấy toa tàu điện âm thầm, chậm chạp bò trên tuyến đường ray cũ kĩ… Sau đó, là thời kì xe máy lên ngôi. Nhưng ô tô riêng vẫn là một cái gì xa xỉ, xa lạ, xa vời.

 Còn nhớ, khoảng đầu những năm 90 thế kỉ trước, khi xem phim Hàn, thấy các nhân vật trong phim một bước cũng lên xuống ô tô, và ô tô nhiều như xe máy ở xứ mình, có người xem phim bảo: Ồi, “diễn” cả thôi! Làm gì sẵn ô tô thế, làm gì sướng thế! Lại nghe nói ở Âu - Mĩ và một vài nước quanh ta, nhà nào cũng có ô tô riêng, thậm chí hai, ba cái. Sao lạ tai vậy, sao sung sướng thế!

Ấy thế mà, ngày qua tháng lại, thời gian vèo trôi, thoáng cái, như một giấc mơ, ở xứ ta bây giờ, ô tô con chả thua gì xứ họ. Mỗi năm có tới mấy trăm ngàn xe hơi đăng kí mới, bất chấp giao thông không theo kịp. Dân ta bây giờ, nhiều người một bước cũng lên xe xuống ngựa. Nhà nhà tậu ô tô, người người nô nức đi học lái ô tô. Vui đáo để!

Việt Nam hiện có nhiều hãng xe nổi tiếng

Việt Nam hiện có nhiều hãng xe nổi tiếng

Lại còn điều đáng ngạc nhiên này nữa. Ở một số nước như Thái Lan, In đô, Ấn Độ…, ô tô chạy trên phố có xe mới, có xe tàng tàng cũ kĩ xuôi ngược. Đằng này ở xứ ta, ô tô chạy trên đường toàn mới cứng, bóng nhẫy. Hầu hết biển 5 số long lanh. Thị trường ô tô lúc nào cũng sôi động. Các hãng ô tô tràn vào Việt Nam cũng trăm hoa đua nở. Nào là Toyota, Honda, Mazda, Suzuki, Mitsubishi, Nissan, Isuzu, Lexus (Nhật); Hyundai, Kia (Hàn Quốc); nào là Mercedes, BMW, Audi (Đức); Ford (Mỹ); Renault, Peugeot (Pháp) và gần đây là VinFast (Việt Nam)... Các hãng này luôn đưa mẫu mã mới để cạnh tranh, để mê dụ khách hàng… Dấu hiệu rõ rệt, sinh động của đời sống vật chất đang lên, cho dù có phần hơi xa xỉ.

 2. Ô tô được nói tới ở đây là ô tô gia đình, là phương tiện đi lại đó đây của gia đình, không phải xe kinh doanh. Theo đó, việc lái xe là tự lái, là làng nhàng tay lái nghiệp dư. Không phải là những bác tài chuyên nghiệp ngày đêm rong ruổi đường dài.

Cái thú ô tô chính là tậu ô tô, chơi ô tô, đi lại bằng ô tô - một thú chơi có phần sang trọng của những người khá giả. Cái thú ô tô còn bao hàm (đây là chính yếu) sự thích thú, sự hào hứng khi cầm vô lăng điều khiển con tuấn mã lao nhanh, lướt nhanh trên mặt đường một cách đầy điệu nghệ. Cái thú này có thể có ở những người mới tập lái, đang háo hức học cách chinh phục con tuấn mã thời 4.0. Đối với người đã có thâm niên ngồi trước vô lăng, thường chỉ khi nào đã tròn tay lái, lái xe đã thành thói quen, thành nhu cầu tự nhiên… thì cái “thú” ấy mới hình thành. Đó là khi cầm vô lăng mà như không cầm, chỉ chạm khẽ, chỉ mơn man ve vuốt hoặc bẻ lái nhẹ nhàng xoay tròn như múa lượn. Lái xe tới mức nhuần nhị sẽ có cảm giác lái mà như không lái, lái bằng cảm giác, dường như không có sự can thiệp của ý thức. Lái như một hình thức thư giãn, một hình thức chuyển đổi hoạt động, chuyển đổi trạng thái tâm lí, thậm chí lái như một sự nghỉ ngơi… Đó chính là cái “thú” lái ô tô - một sự thích thú, một niềm vui sâu lắng, ý vị.

Cố nhiên, không phải ai cũng có cái thú này. Nó tuỳ thuộc vào tạng người, vào công việc, thói quen, sở thích, quan niệm… của người ngồi trên ghế lái, tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa. Người ít lái, thi thoảng cầm vô lăng lái chơi hoặc chạy đường gần, thời gian ngắn… thì thấy thú vị. Người xà xã lăn bánh thường nhật mưu sinh kiếm sống, chạy đường dài triền miên căng thẳng… thì việc cầm vô lăng là việc cực chẳng đã, là bất đắc dĩ, vui thú nỗi gì. Cạnh đó, chạy xe ở nơi đường đẹp, đường vắng, êm ru… thì còn thú. Nhích từng bước ở nơi ùn tắc, xe cộ như nêm cối, như mắc cửi… thì thích thú bay đâu mất, chỉ còn sự bực dọc, bức bối. Như vậy, cái “thú” lái xe cũng có ba bảy đường, cũng đa dạng sắc màu, tuỳ thuộc vào nhiều điều kiện khi xe lăn bánh.

Ô tô cũng như một thành viên bình dị trong gia đình. Ảnh TL

Ô tô cũng như một thành viên bình dị trong gia đình. Ảnh TL

 3. Với tôi, một người cầm vô lăng đã hơn một thập kỉ, đã rong ruổi vượt qua hàng trăm ngàn cây số, cho dù tuổi đã ngoài thất thập, tôi thấy lái ô tô, cầm vô lăng, có những lúc là một cái thú, thậm chí là kì thú.

Khi còn đi làm, tôi làm việc “bàn giấy” trong công sở, lại đam mê con chữ, viết lách nên suốt ngày ngồi lì bên những trang bản thảo, tay chân tê mỏi, đầu óc bồng bềnh. Được “thả” ra, ngồi lên chiếc Honda Civic quen thuộc, nổ máy, cầm vô lăng, nhả phanh, nhấn ga… lướt nhanh loang loáng trên đường phố. Thần kinh “giãn” ra, đầu óc thư thái, xua tan mỏi mệt, rũ hết ưu phiền… Ai đó cho rằng lái ô tô là căng thẳng. Với tôi, đó là lúc, là cơ hội nghỉ ngơi, thư giãn. Tôi lái một cách nhàn nhã, lái bằng thứ kĩ xảo gần như tự động hoá, bằng phản xạ tự nhiên, nhưng vẫn chuẩn xác, an toàn… Đó là cái gì, nếu không phải là cái thú?

Con tuấn mã Honda Civic 1.8, dáng thể thao, nội thất rộng rãi, gắn bó với tôi từ năm 2008 đến nay. Mười lăm năm ấy, xe và người vẫn thuỷ chung sau trước. Chiếc xe giờ không còn là một vật dụng vô tri, mà là một người bạn cũng có tâm hồn, tình cảm, đồng cam cộng khổ cùng tôi qua bao năm tháng. Vì vậy, có người bảo: xe đời cũ, biển sâu, xuống cấp… sao không thay nhỉ? Tôi không nỡ thay, không muốn xa rời một vật dụng đã quá gắn bó với mình. Bây giờ, chiếc Civic của tôi như một con ngựa già nhưng vẫn rắn rỏi, khoẻ mạnh. Nội tạng của nó (động cơ) vẫn hoạt động nhịp nhàng, đôi tai (gương chiếu hậu) vẫn thính nhạy, đôi mắt (đèn pha) vẫn sáng loá, da dẻ (nước sơn) vẫn mịn màng, bóng bẩy…

Nếu ngồi lên điều khiển một cái ô tô lạ, tôi thấy thiếu tự tin, loay hoay, luống cuống… Có cảm giác như ngồi trên lưng một con ngựa lạ bất kham. Nó có thể lồng lên, hất tung mình khỏi lưng nó. Một sự nguy hiểm rình rập, ẩn tàng… Nhưng ngồi lên ghế lái của chiếc Honda Civic mộc mạc, cũ kĩ của tôi, tôi thấy đầu óc, tâm trí thư thái, thoải mái, thanh thản lạ. Một cái gì gần gũi, an toàn, tự tin, ấm áp, thiện lành… Chiếc Civic như một con ngựa đã được thuần dưỡng, ngoan hiền, trung thành, sẵn sàng cùng chủ xe rong ruổi tới cuối đất cùng trời. Đến nay, sau tròn mười lăm năm gắn bó, tôi và chú ngựa ô (xe sơn màu đen) cần mẫn, tận tuỵ này đã rong ruổi cùng nhau qua gần hai trăm ngàn cây số an toàn… Đây là con số “biết nói”, là lời ca mộc mạc nhưng bất tuyệt về sự gắn bó thuỷ chung, cảm động giữa chủ xe là tôi với chú ngựa ô Honda Civic.

Thời điểm tôi rước con Civic về nhà (2008), có người cho rằng: sắm ô tô là phù phiếm, lãng phí, không thiết thực và quá ư tốn kém (khoảng 33 cây vàng). Nhưng qua thời gian, tôi lại thấy ô tô gia đình là thứ quá thiết dụng, trực tiếp phục vụ đời sống, sinh hoạt thường nhật của gia đình. Đi xa về gần, công nọ việc kia, về quê về quán… cần là có ngay, thật là tiện dụng. Chả lo mưa gió, nắng nôi, khói bụi…, lại an toàn, sạch sẽ, kịp thời.

Ngày qua tháng lại, chiếc Honda Civic như một thành viên bình dị trong gia đình, như một “người bạn… lặng im” của tôi, chỉ biết âm thầm, nhẫn nại, tận tuỵ đáp ứng nhu cầu đi lại đó đây của gia đình tôi.

Nếu hiểu “cái thú” là “điều vui thích”, là sự say mê, đam mê; là thụ hưởng, thưởng thức; là thoả mãn, khoan khoái; là hưng phấn, bay bổng… thì những điều nói trên chẳng phải là cái thú dùng ô tô, chơi ô tô, lái ô tô… đó sao?

Tin khác

Văn hoá - Xã hội
'Tết sum vầy' là chủ đề cuộc họp mặt đầu năm 2026 của Ban liên lạc đồng hương tỉnh Vĩnh Long tại TP.HCM tổ chức. Với nhiều tỉnh cảm gắn kết cộng đồng, chương trình còn dành nhiều đóng góp ý nghĩa cho công tác an sinh xã hội, hướng về quê hương.
4 giờ
Văn hoá - Xã hội
Ở Việt Nam, ngày 8/3 hầu như không còn phản ánh tinh thần đấu tranh cho mục tiêu bình đẳng giới, cho quyền lợi của lao động nữ như ý nghĩa vốn có ban đầu của ngày này. 8/3 đã trở thành một ngày hội nghiêng về các hoạt động văn hóa vui chơi đặc biệt là mua sắm. Tác động của kinh tế thị trường và văn hóa tiêu dùng đã góp phần trong quá trình biến đổi này như thế nào?
20 giờ
Văn hoá - Xã hội
Trong cuộc sống đời thường, đa số đàn ông Việt Nam vốn ngại nói lời yêu thương. Tặng hoa như một cách thay lời muốn nói của họ. Vậy đã khi nào đàn ông lắng nghe phụ nữ nói, họ muốn gì phía sau những bông hoa rực rỡ ấy chưa?
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Những tràng vỗ tay dành cho ekip diễn viên cũng như nhà sản xuất Mỹ Tâm khi suất chiếu đầu tiên phim điện ảnh Tài ra mắt. Đó cũng là những ghi nhận ban đầu về chất lượng của phim, khi thuyết phục công chúng ở kịch bản, diễn xuất diễn viên, đặc biệt là những cảnh hành động, đậm chất điện ảnh.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Sau những ngày ra đường đua, phim Việt tết 2026 đã dần khép lại với những con số doanh thu ấn tượng. Bên cạnh những ý kiến đa chiều từ khán giả về chất lượng, chính là bức tranh chung quen thuộc phòng vé khi đường đua vẫn thuộc về các thương hiệu mạnh.
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Có một thực tế dễ nhận thấy trên các nền tảng như Facebook, TikTok, Shopee hay Lazada: phần lớn các phiên livestream bán hàng đều được dẫn dắt bởi phụ nữ. Việc này cho thấy thương mại điện tử mở ra cơ hội giúp nhiều chị em tự chủ kinh tế mà không phải rời bỏ vai trò chăm sóc gia đình, nhưng cũng đặt ra nhiều thách thức với họ. 
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Những ngày qua, mạng xã hội Nhật Bản lan truyền hình ảnh một chú khỉ con tên Punch, tại sở thú ở Ichikawa (tỉnh Chiba), ôm chặt một con đười ươi bông màu cam như thể tìm thấy ở đó một điểm tựa, đã khiến hàng triệu người xúc động. Một câu chuyện nhỏ, một khoảnh khắc chân thật nhưng đã tạo ra một hiệu ứng kinh tế bất ngờ.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Đúng hai giáp (24 năm) kể từ cuộc triển lãm đầu tay gây tiếng vang vào năm Nhâm Ngọ (2002), năm nay - khi vòng quay thời gian đưa năm Ngựa trở lại, Thạc sĩ - Nhà thư pháp Nguyễn Hiếu Tín lại trình làng bộ tác phẩm “Bát Mã Thư” đầy ấn tượng, như một sự giao thoa hoàn hảo giữa hoài niệm và sáng tạo.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Khoảnh khắc nào khiến một chủ tịch tập đoàn quyết định cầm megaphone thay vì bảng cân đối kế toán? Với anh Bùi Quang Minh - Chủ tịch Beta Group - đó không phải là phút ngẫu hứng, đó là một hành trình được chuẩn bị suốt hơn thập kỷ.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, có những giá trị vẫn ẩn mình trong sự trân trọng của người thợ làng nghề. Hủ tiếu Mỹ Tho - món ăn nằm trong Top 100 đặc sản châu Á, không chỉ là một phong vị ẩm thực, mà còn là câu chuyện về sự tiếp biến văn hóa của những "doanh nhân chân đất" đang nỗ lực giữ gìn hồn cốt quê hương.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Mới đây, ca sĩ Phương Mỹ Chi đã có phát biểu trước lãnh đạo TP.HCM, đại ý: Nghệ sĩ cần được bảo vệ tốt hơn để yên tâm sáng tạo và cống hiến. Cô mong muốn có cơ chế bảo vệ rõ ràng hơn đối với người làm nghệ thuật.  
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Không quá lời khi xin được nói ngay là món sản vật này rất hiếm có, khó tìm vì cả làng nghề giờ chỉ còn lại duy nhất một gia đình làm bún bắp, mà không phải ngày nào cũng làm, chỉ khi có người đặt mới làm. Vậy nên, sản vật bún bắp này không phải muốn ăn là có ngay.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Bước qua những thăng trầm, CEO Vưu Lệ Quyên nhận ra giá trị nền tảng của lãnh đạo không nằm ở những con số tăng trưởng thuần túy, mà ở sự an yên và nội lực vững chãi của con người. Với chị, hành trình gieo mầm hạnh phúc chính là con đường mang lại sự phát triển bền vững cho thương hiệu giày 44 năm tuổi - Biti’s.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Trong cái se lạnh của Sài Gòn những ngày cuối năm, được thưởng thức tô phở Master Y nóng hổi, tỏa hương thơm nồng nàn như đánh thức toàn bộ vị giác của thực khách. Nhấp một ngụm nước dùng thanh nhẹ, cảm nhận vị bò thơm mềm cùng bò viên giòn sần sật… thực khách bỗng muốn ăn chậm lại để tận hưởng trọn vẹn những ký ức thân quen khó gọi thành lời.
2 tuần
Văn hoá - Xã hội
Hà Thanh Tú – chàng trai trẻ có cái tên đậm chất tài tử nhưng lại chọn viết nên chương mới của cuộc đời ở tuổi 30 bên bếp lửa quê nhà. Anh tìm thấy đam mê trong sự nồng đượm từ những món ăn mang đậm hương vị của mảnh đất đã sinh ra mình.
2 tuần
Xem thêm