Việt Nam và ‘ngưỡng cửa’ thu nhập trung bình cao
(DNTO) - Việc Ngân hàng Thế giới (WB) chính thức nâng hạng Việt Nam vào nhóm quốc gia có thu nhập trung bình cao trong năm 2026, dựa trên con số GNI bình quân đầu người đạt 4.970 USD của năm 2025, không đơn thuần là một dấu mốc thống kê. Đây là kết quả của một quá trình tích lũy nội lực kéo dài, đánh dấu sự chuyển dịch về chất trong cấu trúc kinh tế quốc gia.
6 nền kinh tế được nâng hạng trong bảng phân loại năm nay của WB. Ảnh: WB
Nếu nhìn vào bức tranh tăng trưởng từ năm 2021 đến nay, con số GNI tăng trung bình 10%/năm là minh chứng rõ rệt nhất cho sức bật của nền kinh tế. Sự bứt phá này không đến từ các yếu tố ngẫu nhiên, mà được dẫn dắt bởi hai trụ cột chính: sự phục hồi mạnh mẽ của xuất khẩu (tăng hơn 15% trong giai đoạn 2024-2025) và khả năng duy trì tốc độ tăng trưởng GDP ấn tượng (7% và 8% trong hai năm liên tiếp).
Tuy nhiên, sự khác biệt lớn nhất nằm ở thước đo. WB sử dụng GNI (Tổng thu nhập quốc dân) thay vì GDP làm chuẩn phân loại. Lựa chọn này phản ánh tư duy kinh tế sâu sắc hơn: GNI bao hàm không chỉ quy mô sản xuất (GDP) mà còn tính đến thu nhập từ tài sản và lao động ngoài biên giới.
Khi GNI vượt ngưỡng 4.636 USD, nó xác nhận rằng Việt Nam không chỉ là một "công xưởng" gia công với quy mô GDP 514,7 tỷ USD, mà đã bắt đầu gia tăng được hàm lượng giá trị sở hữu trong chuỗi cung ứng toàn cầu.
Phối cảnh của Trung tâm Logistics Cái Mép Hạ. Ảnh: Portcoast
Việc xếp cùng nhóm với các quốc gia như Thái Lan hay Indonesia đặt Việt Nam vào một đường đua mới, nơi áp lực không còn là "làm thế nào để tăng trưởng" mà là "làm thế nào để không rơi vào bẫy thu nhập trung bình".
Ngưỡng phân loại của WB vốn dĩ là một "đích đến di động", được điều chỉnh tăng dần theo lạm phát thế giới. Điều này đồng nghĩa với việc để giữ vững vị thế, Việt Nam bắt buộc phải đẩy nhanh quá trình dịch chuyển từ thâm dụng lao động sang thâm dụng công nghệ và đổi mới sáng tạo.
Trong bối cảnh nền kinh tế đối mặt với những biến động khó lường về địa chính trị và chuỗi cung ứng, việc gia nhập nhóm thu nhập trung bình cao vừa là "tấm huy chương" cho nỗ lực vừa qua, vừa là một lời nhắc nhở. Các số liệu GDP bình quân đầu người đạt mức 5.026 USD theo giá hiện hành là điểm tựa vững chắc, nhưng cũng là áp lực đòi hỏi chất lượng nguồn nhân lực và năng suất lao động phải tăng tương ứng để tương thích với vị thế mới.
Nhìn nhận một cách khách quan, cột mốc 2026 chính là minh chứng cho thấy Việt Nam đã thành công trong việc vượt qua giai đoạn tích lũy sơ khởi. Tuy nhiên, hành trình tiếp theo đòi hỏi một tư duy quản trị kinh tế khác biệt. Nếu trước đây, sự tăng trưởng được thúc đẩy bởi việc hội nhập sâu rộng, thì trong tương lai, tính bền vững sẽ phụ thuộc vào khả năng tự chủ công nghệ, năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp nội địa và hiệu quả của các dự án đầu tư trọng điểm.
Danh hiệu "quốc gia thu nhập trung bình cao" không phải là đích đến cuối cùng để dừng chân, mà là một vùng đệm chiến lược. Nó cho phép Việt Nam bước vào giai đoạn phát triển đòi hỏi sự khắt khe hơn về chất lượng sống, trình độ kỹ thuật và khả năng chống chịu trước các cú sốc toàn cầu.
Đây là thời điểm để chúng ta định nghĩa lại khái niệm tăng trưởng: không chỉ là con số trên biểu đồ, mà là sự chuyển hóa của những giá trị thặng dư thực chất vào túi tiền và phúc lợi của từng người dân.