Thứ bảy, 28/02/2026
Doanh Nhân Trẻ

Doanh Nhân Trẻ

  • Click để copy

Iran huyền bí

Nguyễn Tuấn Quỳnh
- 07:35, 29/01/2023

(DNTO) - Iran là một quốc gia đáng đi để tìm hiểu về lịch sử, khảo cổ, kiến trúc Hồi giáo cũng như ý chí tự lực tự cường mạnh mẽ của dân tộc này. Với 7.000 năm lịch sử, từng là một đế quốc Ba Tư hùng mạnh, Iran có nhiều di tích hút hồn khách tham quan.

Một. 

Sau 2 giờ 30 phút bay từ Istanbul, máy bay đã hạ cánh xuống phi trường Imak Khomeni, thủ đô Tehran, Iran. Nhìn từ máy bay chỉ thấy những sa mạc khô cằn. Thủ tục nhập cảnh tại sân bay khá chậm vì có 6 line, người nước ngoài xếp thành 2 hàng dài. Chúng tôi sợ ở Iran không cho phép bán rượu nên mua vài chai ở sân bay Istanbul. Tuy nhiên, khi nhập cảnh mới biết là không thể mang rượu vào Iran. 

z3989702945833_9d2b40b4d86e322be2a01e49733fb6e7

Sân bay cách thủ đô Tehran khoảng 40km. Đường giao thông của Iran rất tốt, xa lộ cho phép chạy đến 120km/h. Tuy nhiên, vào trung tâm thì xe bị kẹt cứng ở nhiều đoạn. Xe hơi ở Iran chủ yếu được sản xuất trong nước, bên cạnh các thương hiệu xe của Pháp (Peugot, Renault) và Hàn Quốc (Huyndai, Kia). Hai bên đường có nhiều bảng quảng cáo cho Samsung Galaxy. Chúng tôi vào một tiệm thuốc tây và tiệm tạp hóa ở Tehran để mua nước uống, đồ ăn nhẹ. Hàng hoá ở đây phong phú, không có dấu hiệu của sự thiếu thốn hay bị cấm vận. 

Một điều đặc biệt, vì Iran có trữ lượng 10% dầu thô của thế giới nên giá xăng ở đây rẻ hơn nước suối. Chính phủ bao cấp cho người dân 40 lít xăng đầu tiên trong tháng, chỉ phải trả khoảng 2.800 VND/ lít. Từ lít thứ 41 là 4.900 VND/lít. Trong khi đó, 1,25 lít nước suối có giá 7.000 VND. Tỷ giá hiện nay ở Iran là 1 USD = 33.000 Rial, tức là giá trị đồng Rial của Iran thấp hơn 30% so với VND. 

Hai.

Trước khi đến đây, tôi hình dung phụ nữ Iran sẽ trùm khăn kín mít. Nhưng không phải vậy. Phụ nữ Iran khá đẹp, khi chưa lập gia đình, họ chỉ trùm khăn che một nửa mái tóc. Khi ngồi trên xe hơi, họ không phải trùm đầu. Những người dân Iran mà tôi gặp đều khá thân thiện và cười tươi. Họ thích chụp hình chung với chúng tôi – những người nước ngoài. 

20g, một người anh đang làm việc tại Iran ghé đón chúng tôi đi ăn tối. Trên đường đi, chúng tôi ghé cầu đi bộ 3 tầng khá nổi tiếng ở Iran, đây cũng là công viên và người dân Tehran đến đây nghe nhạc, đi bộ, chụp hình và ăn tối. Người dân Iran ăn tối khá muộn, sau 21g. Chúng tôi đến một nhà hàng địa phương, thưởng thức món sườn cừu nướng, ăn cùng cơm trộn bơ. Nhà hàng này có dàn nhạc địa phương và ca sĩ hát rất hay. Đồ ăn ngon, khai vị bằng bánh ngọt, tráng miệng bằng trái cây địa phương, giá tiền cũng vừa phải. 

Ba.

Chúng tôi đến thăm Golestan Palace, di sản thế giới. Đây là cung điện hoàng gia của Iran trong suốt hơn 130 năm (1794-1925), chứng kiến nhiều sự kiện lịch sử của đất nước Ba Tư. Ấn tượng lớn nhất của tôi với Golestan Palace là tính hiếu khách, cởi mở của người dân Iran, đặc biệt là các bạn trẻ. Trong hơn 2 giờ tham quan ở đây, chúng tôi đã chụp hình chung với nhiều thanh niên Iran. 

Điểm nhấn trong ngày đến từ buổi ăn trưa. Anh Hải - Tham tán thương mại Việt Nam tại Iran mời chúng tôi đến nhà hàng Sandiz, nổi tiếng nhất Tehran với món cừu nướng. Chúng tôi đến nhà hàng vào lúc 14g và thấy một đám đông đang xếp hàng chờ đến lượt mình. Tôi đã ăn thịt cừu ở Úc, Mông Cổ, Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ… nhưng chưa bao giờ ăn ngon như ở đây. Thịt cừu được xiên que và nướng. Thịt ngọt, không có mùi hôi của cừu. Khi vừa ăn xong, ngay lập tức người quản lý đến bàn chúng tôi để cảm ơn và mời đứng dậy ra về để có bàn cho khách đang chờ. 

Cầu Khaju, 400 năm tuổi, được bình chọn là cây cầu đẹp nhất thế giới.

Cầu Khaju, 400 năm tuổi, được bình chọn là cây cầu đẹp nhất thế giới.

Tôi ở thủ đô Tehran 3 ngày, sau đó đi xe đến Esfahan. Đúng là danh bất hư truyền, Esfahan có thể được xem là thành phố đẹp nhất của Iran. Một trong những nét đẹp đó chính là các cây cầu. Tôi đã đến thăm 2 cầu nổi tiếng nhất là cầu Khaju và Siosepol. Cầu Khaju, 400 năm tuổi, bắc qua con sông Zayandeh. Đây là cây cầu cổ nổi tiếng nhất đất nước Iran cũng như toàn bộ thế giới Hồi giáo, được bình chọn là cây cầu đẹp nhất thế giới.

Cầu Siosepol được xây dựng năm 1602 và nổi tiếng vì có 33 nhịp cầu.

Cầu Siosepol được xây dựng năm 1602 và nổi tiếng vì có 33 nhịp cầu.

Còn cầu Siosepol được xây dựng năm 1602 bởi Vua Abbas và nổi tiếng vì có 33 nhịp cầu. Các cây cầu ở Iran mang ý nghĩa là nơi gặp gỡ, vui chơi, có giá trị lịch sử hơn là công dụng đưa người đi qua sông. 

Chúng tôi ở tại khách sạn Abbasi - Esfahan, được xây dựng từ thế kỷ 16. Trong lòng khách sạn có quán cà phê sân vườn và phòng trà rất rộng. Rất đông người dân địa phương và khách du lịch đến ăn uống, dạo chơi khi màn đêm buông xuống. Phòng khách sạn khá cổ, được trang trí họa tiết đặc trưng của văn hoá Ba Tư nhưng vẫn đầy đủ tiện nghi. Khách sạn Abbasi được xem là một biểu tượng, là niềm tự hào của Esfahan. 

Persepolis:

Persepolis: "Thủ đô của Ba Tư".

Rời Esfahan, chúng tôi đi xe hơn 450km để đến Persepolis. Trong tiếng Hy Lạp, Persepolis có nghĩa là “Thủ đô của Ba Tư”. Persepolis có một lịch sử lừng lẫy với các cung điện, dinh thự, sảnh đường nguy nga. Persepolis là biểu tượng cho sự giàu có của đế chế Ba Tư bởi nền kiến trúc to lớn, công trình xa hoa với vàng bạc và các tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp.

Năm 320 trước Công nguyên, Alexander Đại đế từ xứ Macedonia, sau khi chinh phục Hy Lạp đã đánh đến Ba Tư. Ông đến thành Persepolis và sau 2 tháng, Alexander Đại đế đã đốt thành Persepolis để trả thù cho thành Athens trước kia. Trước khi thành Persepolis bị đốt, Alexander Đại đế đã vơ vét toàn bộ châu báu trong ngân khố của thành, chất lên ba nghìn con lạc đà, chuyên chở về xứ Macedonia của mình. Ông cũng cho bóc hết những lớp vàng dát lên cột đá, lên những bức phù điêu trên tường, trên các cầu thang. 

Xứ Ba Tư hồi ấy nổi tiếng nhiều vàng bạc châu báu, giàu sang bậc nhất thế giới. Cung điện một trăm cột đá giờ chỉ còn những cái bệ cẩm thạch, bên cạnh lăn lóc những mảnh vỡ thân cột vốn cao ngất. Ở lối cổng Toàn xứ Môn (Gate of All Nations) vẫn còn ba cái cột đá cao gần hai chục mét, trên đỉnh vốn là pho tượng những con vật đầu chim, mình sư tử. Dù thời gian và chiến tranh đã tàn phá hầu hết Persepolis nhưng những giá trị văn hóa và kiến trúc của Persepolis vẫn luôn tồn tại. Persepolis chính là minh chứng vĩ đại cho sự hưng thịnh của đế quốc Ba Tư cổ đại. Năm 1979, Persepolis đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới. 

Sau khi đến Esfahan và Persepolis, tôi tin rằng Iran là một quốc gia đáng đi để tìm hiểu về lịch sử, khảo cổ, kiến trúc Hồi giáo cũng như ý chí tự lực tự cường mạnh mẽ của dân tộc này. Với 7.000 năm lịch sử, từng là một đế quốc Ba Tư hùng mạnh, có những phát minh quan trọng về y học, quân sự và khoa học, Iran có nhiều di tích hút hồn khách tham quan. Ngay cả đền Taj Mahal ở Ấn Độ cũng do kiến trúc sư Ba Tư góp tay xây dựng và nét kiến trúc của nó cũng chịu ảnh hưởng Ba Tư. 

Bốn.

Mặc dù nền công nghiệp du lịch của Iran chưa phát triển mạnh do cấm vận kinh tế nhưng trong giai đoạn vừa qua, du lịch nước này tăng trưởng với tốc độ hơn 10% mỗi năm. Lượng du khách nước ngoài đến Iran đạt ngưỡng 3 triệu người, góp hơn 2 tỷ USD cho nền kinh tế. Những ngày vừa qua, tôi thấy cuộc sống ở Iran an ninh và an toàn. Người dân thân thiện, cởi mở. Chỉ có điều đáng tiếc là 100% người Iran gặp tôi đều chào "Nị hào" hoặc "Are you Chinese?". 

Ăn uống ở Iran cũng không đắt. Qua tìm hiểu, với một bữa ăn trưa ở những quán trung bình, mỗi người sẽ phải trả 60.000 - 100.000 rial, tức khoảng 40.000- 70.000 VND. Nếu ăn ở nhà hàng sang trọng nhất Tehran, tôi cũng chỉ phải trả khoảng 500.000 VND/người. Bữa ăn ở Iran phổ biến với các món cừu, gà nướng, rau xanh, ô liu ngâm ăn với bánh mì hoặc cơm trắng có sefron, cơm trộn rau thì là. Tất nhiên, nổi tiếng nhất Iran vẫn là món kebab. 

Golestan Palace, di sản thế giới.

Golestan Palace, di sản thế giới.

Chi phí đi lại cũng rẻ do giá xăng rẻ. Hệ thống giao thông rất tốt. Ở khách sạn lớn cũng không quá đắt. Ở Esfahan, chúng tôi gặp gỡ và trao đổi với một số doanh nhân thành công ở địa phương. Họ hiếu khách, mong muốn được nhập khẩu hàng nông sản của Việt Nam. Mặc dù cấm vận nhưng đa số doanh nhân đều sử dụng điện thoại iPhone, Samsung. Trên đường phố có nhiều cửa hàng bán điện thoại ghi bảng hiệu là Apple. Các thương hiệu nổi tiếng khác của Mỹ vẫn đang được sản xuất tại Iran như Pepsi, Coca Cola... 

Tuy nhiên, việc truy cập Internet ở Iran rất hạn chế. Facebook bị chặn hoàn toàn. Vì vậy, số người truy cập Internet ở đất nước này khá thấp, khoảng 12/ 80 triệu dân số. Trong khi đó, Iran là quốc gia có dân số trẻ, trên 40 triệu người dưới 30 tuổi. Đang có một chiến lược quốc gia về tăng dân số ở Iran từ 80 triệu lên 200 triệu người.

Tin khác

Văn hoá - Xã hội
Những ngày qua, mạng xã hội Nhật Bản lan truyền hình ảnh một chú khỉ con tên Punch, tại sở thú ở Ichikawa (tỉnh Chiba), ôm chặt một con đười ươi bông màu cam như thể tìm thấy ở đó một điểm tựa, đã khiến hàng triệu người xúc động. Một câu chuyện nhỏ, một khoảnh khắc chân thật nhưng đã tạo ra một hiệu ứng kinh tế bất ngờ.
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Đúng hai giáp (24 năm) kể từ cuộc triển lãm đầu tay gây tiếng vang vào năm Nhâm Ngọ (2002), năm nay - khi vòng quay thời gian đưa năm Ngựa trở lại, Thạc sĩ - Nhà thư pháp Nguyễn Hiếu Tín lại trình làng bộ tác phẩm “Bát Mã Thư” đầy ấn tượng, như một sự giao thoa hoàn hảo giữa hoài niệm và sáng tạo.
4 ngày
Văn hoá - Xã hội
Khoảnh khắc nào khiến một chủ tịch tập đoàn quyết định cầm megaphone thay vì bảng cân đối kế toán? Với anh Bùi Quang Minh - Chủ tịch Beta Group - đó không phải là phút ngẫu hứng, đó là một hành trình được chuẩn bị suốt hơn thập kỷ.
4 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, có những giá trị vẫn ẩn mình trong sự trân trọng của người thợ làng nghề. Hủ tiếu Mỹ Tho - món ăn nằm trong Top 100 đặc sản châu Á, không chỉ là một phong vị ẩm thực, mà còn là câu chuyện về sự tiếp biến văn hóa của những "doanh nhân chân đất" đang nỗ lực giữ gìn hồn cốt quê hương.
4 ngày
Văn hoá - Xã hội
Mới đây, ca sĩ Phương Mỹ Chi đã có phát biểu trước lãnh đạo TP.HCM, đại ý: Nghệ sĩ cần được bảo vệ tốt hơn để yên tâm sáng tạo và cống hiến. Cô mong muốn có cơ chế bảo vệ rõ ràng hơn đối với người làm nghệ thuật.  
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Không quá lời khi xin được nói ngay là món sản vật này rất hiếm có, khó tìm vì cả làng nghề giờ chỉ còn lại duy nhất một gia đình làm bún bắp, mà không phải ngày nào cũng làm, chỉ khi có người đặt mới làm. Vậy nên, sản vật bún bắp này không phải muốn ăn là có ngay.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Bước qua những thăng trầm, CEO Vưu Lệ Quyên nhận ra giá trị nền tảng của lãnh đạo không nằm ở những con số tăng trưởng thuần túy, mà ở sự an yên và nội lực vững chãi của con người. Với chị, hành trình gieo mầm hạnh phúc chính là con đường mang lại sự phát triển bền vững cho thương hiệu giày 44 năm tuổi - Biti’s.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong cái se lạnh của Sài Gòn những ngày cuối năm, được thưởng thức tô phở Master Y nóng hổi, tỏa hương thơm nồng nàn như đánh thức toàn bộ vị giác của thực khách. Nhấp một ngụm nước dùng thanh nhẹ, cảm nhận vị bò thơm mềm cùng bò viên giòn sần sật… thực khách bỗng muốn ăn chậm lại để tận hưởng trọn vẹn những ký ức thân quen khó gọi thành lời.
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Hà Thanh Tú – chàng trai trẻ có cái tên đậm chất tài tử nhưng lại chọn viết nên chương mới của cuộc đời ở tuổi 30 bên bếp lửa quê nhà. Anh tìm thấy đam mê trong sự nồng đượm từ những món ăn mang đậm hương vị của mảnh đất đã sinh ra mình.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Bước qua lối đi nhỏ dẫn vào sân vườn, thực khách như tách biệt khỏi sự ồn ào để chạm vào một trải nghiệm ẩm thực khác biệt. Nơi đây, mỗi chi tiết, từ kiến trúc sân vườn, bàn ăn gỗ, đến nhịp bước nhẹ nhàng trên lối đi đều toát lên cảm giác bình yên, dễ chịu để Rêu kể câu chuyện về kiểu ăn chay theo cách mới.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Theo thông lệ, hoàn tất mâm cơm cúng Mùng Ba xem như hết tết. Thế nhưng với không ít người, tết mới bắt đầu. Với họ, tết thường đi theo sau lời chúc. Họ là ai? Vì hoàn cảnh hay xu thế?
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Giới mộ điệu ưu ái gọi họ là "Bộ đôi sắc màu” nhờ lối tư duy dùng màu rực rỡ, hòa quyện giữa nét văn hóa dân tộc truyền thống và hơi thở Á Đông đương đại.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
“Tranh kiếng Nam Bộ: Nghệ phẩm của mọi nhà” của tác giả Huỳnh Thanh Bình là tập sách mới được Nhà xuất bản Tổng hợp ra mắt bạn đọc dịp đầu năm, với những khám phá thú vị về một trong những dòng tranh thân thuộc gắn liền với văn hoá Nam Bộ.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Khi khán giả nói “Tết này đi coi phim Trấn Thành”, đó không chỉ là một thói quen tiêu dùng mà còn là món quà, đồng thời cũng là “cái giá’’ với nhà sản xuất. Giá của niềm tin, giá của kỳ vọng, giá của việc họ ''không được phép'' làm ra một bộ phim dở.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Chỉ còn hai ngày nữa là năm Ất Tỵ thật sự bước qua. Nhưng dư âm của những buổi tổng kết liên hoan cuối năm vẫn còn để lại trong lòng chúng ta nhiều cung bậc cảm xúc. Trong đó, có những trăn trở đầy nỗi niềm. Nó đặt ra câu hỏi lớn về giá trị văn hóa công sở và chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp.
1 tuần
Xem thêm