Thứ tư, 25/02/2026
Doanh Nhân Trẻ

Doanh Nhân Trẻ

  • Click để copy

Sài Gòn không nghỉ của những 'thiên thần áo trắng'

Lương Gia Cát Tường
- 17:22, 28/07/2021

(DNTO) - Giữa Sài Gòn trở nên hoang vắng đến nao lòng, có một nơi luôn đông đúc, "nhộn nhịp”, đó là các bệnh viện dã chiến. Ở đó, các "thiên thần áo trắng" của chúng ta không chút cảm nhận “thành phố hoang vu như đời mình, như cuộc tình” (*). Ở đó, họ đang "chạy marathon".

Tiếng còi xe cứu thương chở bệnh nhân mắc Covid-19 rú liên hồi, nối tiếp nhau xé toạc không gian, hòa trong tiếng mưa nặng hạt của chiều muộn, tạo thành một chuỗi âm thanh rợn người.

Trong cơn hoảng loạn, em gái tôi bất giác thốt lên: “Chúa đã bỏ loài người, Phật đã bỏ loài người…” (**).

Tôi không phải tín đồ nhạc Trịnh nên không hiểu rõ tác giả muốn nói điều gì qua những ca từ ấy. Nhưng là người theo đạo Phật, tôi tin, Phật không bỏ loài người. Chỉ là Ngài đang chuyển giao đức độ, tài năng và tình yêu minh triết của mình cho các "thiên thần áo trắng".

Trong trí tưởng tượng của tôi hồi bé, thiên thần nhất định phải có đôi cánh trắng, phải đẹp, đầy quyền năng và mang trong mình sứ mệnh cao cả.

Sau này lớn lên, nghe người ta gọi bác sĩ nói riêng và những người phục vụ trong ngành Y (xin gọi chung là bác sĩ) là những "thiên thần áo trắng", tôi nghiệm ra không phải sự so sánh nào cũng khập khiễng, ít nhất là với riêng tôi.

Cuộc đời các bác sĩ hầu như gắn liền với sức khỏe của người bệnh. Ảnh: T.L.

Cuộc đời các bác sĩ hầu như gắn liền với sức khỏe của người bệnh. Ảnh: T.L.

Nếu chịu khó để ý một chút, các bạn sẽ nhận ra, hầu hết những đứa trẻ ở tuổi mầm non, khi được hỏi "lớn lên con sẽ làm gì?", đều trả lời "con thích làm bác sĩ". Đơn giản bởi, sau bố mẹ, người mà chúng được tiếp xúc sớm nhất, thường xuyên nhất là bác sĩ. Bất kỳ đứa trẻ nào khi vừa lọt lòng mẹ, người đầu tiên bé nhìn thấy, chính là bác sĩ. Sau đó, ngoài những lúc phải đến gặp bác sĩ để chủng ngừa, trẻ còn là “bệnh nhi thường xuyên” của bác sĩ vì những căn bệnh lặt vặt mà không đứa trẻ nào tránh khỏi.

Lớn lên một chút, khi bắt đầu biết tự chơi đồ hàng, trong các món đồ chơi của trẻ con, nhất định không thể thiếu bộ đồ nghề Y để trẻ khám bệnh, mà "bệnh nhân" của chúng là ông bà, bố mẹ, anh chị. Mỗi thao tác của trẻ là sự học hỏi qua quan sát những thao tác của bác sĩ từ những khi đi khám bệnh.

Tôi không biết hồi bé xíu, mình có giống các bạn nhỏ với ước mơ làm bác sĩ không. Nhưng lớn lên, khi chuẩn bị thi vào đại học, tôi rất ngưỡng mộ, khâm phục và gọi mấy đứa bạn ghi tên thi tuyển vào trường Y là những “chiến binh dũng cảm”.

Đơn giản, để thi vào trường Y, về trí tuệ, các bạn thường phải có học lực giỏi đến cực kỳ giỏi. Về tâm hồn, các bạn chắc chắn là người có tấm lòng nhân hậu, dạt dào tình yêu với con người với cuộc sống.

Thêm nữa, họ phải là người gan dạ, ít ra là không sợ… máu, không sợ những bộ xương cách trí dùng làm giáo cụ (còn nhiều cái sợ nữa tôi không dám nói vì rất…sợ). Các bạn còn phải là những người có đôi bàn tay khéo léo và sự nhạy cảm cần thiết để cầm dao mổ.

Nhưng trước tiên là sự kiên trì, bởi thời gian học tập ở trường Y so với các trường đại học khác là rất dài. Đặc biệt là phải học suốt đời, vừa làm việc, vừa nâng cao trình độ, phát triển chuyên môn.

Cuộc đời của bác sĩ hầu như gắn liền với sức khỏe của người bệnh. Niềm vui của sự hồi sinh, nỗi buồn của sự kết thúc khiến họ đôi khi phải giấu đi niềm vui, nỗi buồn của riêng mình. Thời gian dành cho công việc của họ có khi là thâu đêm, có khi phải chạy đua để giành lại từng nhịp thở cho bệnh nhân.

Đời thường đã vậy, khi chiến tranh, dịch bệnh, họ không khác gì chiến sĩ ngoài mặt trận. Hơn một năm qua, kể từ ngày đầu tiên phát hiện ca dương tính với Covid-19, cả nước ta như một chiến trường khổng lồ, hết nơi này nổ ra đến nơi khác bùng phát.

Những "thiên thần áo trắng" không còn mang trên mình đôi cánh trắng. Họ bị "nhốt" trong những bộ đồ bảo hộ màu xanh kín mít đến độ phải ghi tên mình trên lưng áo để nhận diện nhau. Những bàn tay héo úa, những tấm lưng loang lổ, những bữa cơm vội vã, những giấc ngủ vật vạ, chớp nhoáng nhưng rất ngon lành, là những gì mà các "thiên thần" đang phải trải qua.

Khi con số bệnh nhân mỗi ngày tăng lên đến vài ngàn ca; bệnh viện dã chiến được cấp tốc mở ra và đưa vào hoạt động; mấy chục ngàn giường bệnh được thiết lập trong thời gian không thể ngắn hơn…  cũng đồng nghĩa với việc những thiên thần của chúng ta phải vắt kiệt sức mình.

Tôi vẫn muốn tự mỗi người tưởng tượng ra mặc dù thật khó tưởng tượng, các thiên thần của chúng ta đã làm gì để hôm nay, 28/7, có được 4.353 bệnh nhân Covid-19 xuất viện.

Tôi dành sự tôn trọng của mình cho các anh chị bằng cách sẽ không kể lể ra đây, dù đã có lúc tôi thật sự đau đớn khi nghe thấy đâu đó lời kêu gọi khẩn thiết của thiên thần.

Lạ thay, tuyệt nhiên họ không kể than gì cho mình, họ chỉ tha thiết thông báo bệnh viện đang thiếu vật tư y tế, thiếu trang bị bảo hộ, thiếu giường nằm cho bệnh nhân. Kể cả lúc sắp sửa gục ngã, họ cũng chỉ vì người bệnh mà cầu cứu.

Họ sợ không cứu được đồng bào, sợ con số tử vong mỗi ngày sẽ nhích lên. Họ sợ mình sẽ gục ngã vì những điều đó, chứ không phải gục ngã vì thiếu ăn, đói ngủ. 

Để hôm nay, 28/7, có 4.353 bệnh nhân Covid-19 xuất viện, nỗi vất vả của các thiên thần áo trắng là không thể kể hết. Ảnh: NLD

Để hôm nay, 28/7, có 4.353 bệnh nhân Covid-19 xuất viện, nỗi vất vả của các thiên thần áo trắng là không thể kể hết. Ảnh: NLD

Mấy hôm nay, Sài Gòn trở nên hoang vắng, im lặng đến nao lòng. Giữa bao nhiêu cảm xúc tràn ngập trên không gian mạng về một “Sài Gòn chưa từng có”, “Sài Gòn những ngày lịch sử”, tôi đã để trí tưởng tượng của mình về một nơi luôn đông đúc, “nhộn nhịp” tiếng động cơ, tiếng còi hụ, luôn sáng đèn và thức sáng đêm…, đó là các bệnh viện dã chiến.

Ở đó, các "thiên thần áo trắng" của chúng ta không chút cảm nhận “thành phố hoang vu như đời mình, như cuộc tình”. Ở đó, họ đang "chạy marathon".

Yêu quý và mang ơn các anh chị, các em, mỗi người dân chúng ta hãy hy sinh một chút niềm vui riêng tư, hy sinh một chút thiệt thòi kinh tế, cố gắng hết sức có thể, không đi ra đường. Đơn giản vậy thôi, chúng ta ở nhà, để các thiên thần cũng sớm được về nhà.

(*), (**) Lời trong nhạc phẩm Tình xa và Này em có nhớ của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Tin khác

Văn hoá - Xã hội
Đúng hai giáp (24 năm) kể từ cuộc triển lãm đầu tay gây tiếng vang vào năm Nhâm Ngọ (2002), năm nay - khi vòng quay thời gian đưa năm Ngựa trở lại, Thạc sĩ - Nhà thư pháp Nguyễn Hiếu Tín lại trình làng bộ tác phẩm “Bát Mã Thư” đầy ấn tượng, như một sự giao thoa hoàn hảo giữa hoài niệm và sáng tạo.
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Khoảnh khắc nào khiến một chủ tịch tập đoàn quyết định cầm megaphone thay vì bảng cân đối kế toán? Với anh Bùi Quang Minh - Chủ tịch Beta Group - đó không phải là phút ngẫu hứng, đó là một hành trình được chuẩn bị suốt hơn thập kỷ.
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, có những giá trị vẫn ẩn mình trong sự trân trọng của người thợ làng nghề. Hủ tiếu Mỹ Tho - món ăn nằm trong Top 100 đặc sản châu Á, không chỉ là một phong vị ẩm thực, mà còn là câu chuyện về sự tiếp biến văn hóa của những "doanh nhân chân đất" đang nỗ lực giữ gìn hồn cốt quê hương.
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Mới đây, ca sĩ Phương Mỹ Chi đã có phát biểu trước lãnh đạo TP.HCM, đại ý: Nghệ sĩ cần được bảo vệ tốt hơn để yên tâm sáng tạo và cống hiến. Cô mong muốn có cơ chế bảo vệ rõ ràng hơn đối với người làm nghệ thuật.  
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Không quá lời khi xin được nói ngay là món sản vật này rất hiếm có, khó tìm vì cả làng nghề giờ chỉ còn lại duy nhất một gia đình làm bún bắp, mà không phải ngày nào cũng làm, chỉ khi có người đặt mới làm. Vậy nên, sản vật bún bắp này không phải muốn ăn là có ngay.
2 ngày
Văn hoá - Xã hội
Bước qua những thăng trầm, CEO Vưu Lệ Quyên nhận ra giá trị nền tảng của lãnh đạo không nằm ở những con số tăng trưởng thuần túy, mà ở sự an yên và nội lực vững chãi của con người. Với chị, hành trình gieo mầm hạnh phúc chính là con đường mang lại sự phát triển bền vững cho thương hiệu giày 44 năm tuổi - Biti’s.
2 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong cái se lạnh của Sài Gòn những ngày cuối năm, được thưởng thức tô phở Master Y nóng hổi, tỏa hương thơm nồng nàn như đánh thức toàn bộ vị giác của thực khách. Nhấp một ngụm nước dùng thanh nhẹ, cảm nhận vị bò thơm mềm cùng bò viên giòn sần sật… thực khách bỗng muốn ăn chậm lại để tận hưởng trọn vẹn những ký ức thân quen khó gọi thành lời.
3 ngày
Văn hoá - Xã hội
Hà Thanh Tú – chàng trai trẻ có cái tên đậm chất tài tử nhưng lại chọn viết nên chương mới của cuộc đời ở tuổi 30 bên bếp lửa quê nhà. Anh tìm thấy đam mê trong sự nồng đượm từ những món ăn mang đậm hương vị của mảnh đất đã sinh ra mình.
4 ngày
Văn hoá - Xã hội
Bước qua lối đi nhỏ dẫn vào sân vườn, thực khách như tách biệt khỏi sự ồn ào để chạm vào một trải nghiệm ẩm thực khác biệt. Nơi đây, mỗi chi tiết, từ kiến trúc sân vườn, bàn ăn gỗ, đến nhịp bước nhẹ nhàng trên lối đi đều toát lên cảm giác bình yên, dễ chịu để Rêu kể câu chuyện về kiểu ăn chay theo cách mới.
4 ngày
Văn hoá - Xã hội
Theo thông lệ, hoàn tất mâm cơm cúng Mùng Ba xem như hết tết. Thế nhưng với không ít người, tết mới bắt đầu. Với họ, tết thường đi theo sau lời chúc. Họ là ai? Vì hoàn cảnh hay xu thế?
4 ngày
Văn hoá - Xã hội
Giới mộ điệu ưu ái gọi họ là "Bộ đôi sắc màu” nhờ lối tư duy dùng màu rực rỡ, hòa quyện giữa nét văn hóa dân tộc truyền thống và hơi thở Á Đông đương đại.
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
“Tranh kiếng Nam Bộ: Nghệ phẩm của mọi nhà” của tác giả Huỳnh Thanh Bình là tập sách mới được Nhà xuất bản Tổng hợp ra mắt bạn đọc dịp đầu năm, với những khám phá thú vị về một trong những dòng tranh thân thuộc gắn liền với văn hoá Nam Bộ.
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Khi khán giả nói “Tết này đi coi phim Trấn Thành”, đó không chỉ là một thói quen tiêu dùng mà còn là món quà, đồng thời cũng là “cái giá’’ với nhà sản xuất. Giá của niềm tin, giá của kỳ vọng, giá của việc họ ''không được phép'' làm ra một bộ phim dở.
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Chỉ còn hai ngày nữa là năm Ất Tỵ thật sự bước qua. Nhưng dư âm của những buổi tổng kết liên hoan cuối năm vẫn còn để lại trong lòng chúng ta nhiều cung bậc cảm xúc. Trong đó, có những trăn trở đầy nỗi niềm. Nó đặt ra câu hỏi lớn về giá trị văn hóa công sở và chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Sau 5 năm gián đoạn, Trường Giang trở lại với điện ảnh trong dự án phim 'Nhà ba tôi một phòng'. Đây là một trong 4 phim ra rạp dịp Tết Bính Ngọ nhận được sự chú ý lớn từ công chúng, bởi ekip diễn viên nhiều gương mặt đinh đám: Lê Khánh, Anh Tú Atus Đoàn Minh Anh, Hoa hậu Như Vân,...
1 tuần
Xem thêm