AI: 'Kẻ hủy diệt' việc làm hay chất xúc tác cho một kỷ nguyên lao động mới?
(DNTO) - Cuộc chiến thực sự không diễn ra giữa người và máy, mà là giữa những người biết dùng AI và những người từ chối nó.
CEO Nvidia Jensen Huang tại Diễn đàn Kinh tế thế giới. Ảnh: WEF
Tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) ở Davos, vừa diễn ra vào đầu năm 2026, một cuộc tranh luận nảy lửa đã nổ ra giữa các nhà lãnh đạo công nghệ và giới hoạch định chính sách toàn cầu.
Trong khi CEO Nvidia Jensen Huang tự tin khẳng định tại Davos rằng các ngành công nghiệp từ năng lượng đến sản xuất chip đang tạo ra hàng triệu cơ hội mới, thì những số liệu thực tế lại cho thấy một bóng ma lo ngại vẫn đang bao trùm thị trường lao động. Câu hỏi "AI tạo ra hay cướp đi việc làm?" giờ đây không còn là dự báo xa xôi, mà đã trở thành cuộc đua sinh tồn giữa năng suất và sự thích nghi.
Sự lo ngại này không phải không có cơ sở khi nhìn vào các báo cáo thực tế từ cuối năm 2025. Theo khảo sát của PwC, trên 52.000 người lao động tại 44 quốc gia, có tới 30% nhân sự bày tỏ nỗi sợ hãi rằng vị trí của họ sẽ bị thay thế bởi công nghệ trong 3 năm tới. Đáng chú ý, nhóm lao động trẻ từ 18-24 tuổi (Gen Z) là đối tượng bất an nhất với hơn 52% thừa nhận AI đang làm lung lay định hướng nghề nghiệp của họ. Những vị trí vốn được coi là "thành trì" của tri thức như lập trình viên sơ cấp hay chuyên viên chăm sóc khách hàng đang đứng trước làn sóng cắt giảm mạnh mẽ.
Sam Altman, CEO của OpenAI, thậm chí từng gây sốc khi nhận định tại một hội nghị của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) rằng toàn bộ các danh mục công việc hiện nay có thể "biến mất hoàn toàn", đặc biệt là mảng hỗ trợ khách hàng và các tác vụ lặp lại trong văn phòng.
Tuy nhiên, nếu nhìn sâu hơn vào cấu trúc kinh tế, bức tranh không chỉ toàn màu xám. Báo cáo "Future of Jobs 2025" của WEF đưa ra một con số đầy hy vọng: dù AI có thể khiến khoảng 92 triệu công việc lỗi thời, nhưng nó đồng thời là "bà đỡ" cho 170 triệu việc làm mới vào năm 2030.
Điểm khác biệt lớn nhất hiện nay là AI không chỉ thay thế con người mà đang "định nghĩa lại" khái niệm công việc. Như cách Sam Altman so sánh, một người nông dân từ 50 năm trước nhìn vào những công việc sáng tạo nội dung hay phân tích dữ liệu ngày nay sẽ không coi đó là "làm việc thực thụ". Tương tự, những công việc của tương lai gắn liền với AI có thể sẽ khiến thế hệ hiện tại cảm thấy lạ lẫm, nhưng đó chính là sự vận động tất yếu của lịch sử công nghệ.
Liên hệ trực tiếp với bối cảnh Việt Nam, thách thức và cơ hội hiện lên rõ nét nhưng mang những đặc thù riêng biệt. Với vị thế là một trong những trung tâm sản xuất và gia công phần mềm hàng đầu khu vực, Việt Nam đang đối mặt với "áp lực kép". Một mặt, làn sóng AI đe dọa trực tiếp đến các ngành thâm dụng lao động như dệt may, da giày và lắp ráp điện tử - nơi các robot tích hợp AI bắt đầu có giá thành rẻ hơn nhân công.
Mặt khác, mảng gia công phần mềm (Outsourcing) - vốn là thế mạnh của Việt Nam - đang buộc phải chuyển mình. Các doanh nghiệp lớn như FPT hay Viettel đã bắt đầu tích hợp AI vào quy trình làm việc, khiến nhu cầu về lập trình viên trình độ thấp giảm xuống, nhưng lại mở ra cơn khát nhân sự trình độ cao có khả năng vận hành và tối ưu hóa các mô hình ngôn ngữ lớn.
Điểm yếu lớn nhất của lao động Việt Nam hiện nay, theo các chuyên gia tại Ngân hàng Thế giới (World Bank), chính là sự thiếu hụt kỹ năng số chuyên sâu và khả năng ngoại ngữ để tiếp cận tài liệu AI toàn cầu. Nếu không nhanh chóng thay đổi hệ thống giáo dục và đào tạo nghề, Việt Nam có nguy cơ mất đi lợi thế "dân số vàng" khi lực lượng lao động trẻ không kịp thích nghi với tốc độ của máy móc.
Tuy nhiên, sự linh hoạt và tính sáng tạo của người Việt lại là một điểm cộng lớn. Thực tế cho thấy, các startup Việt đang ứng dụng AI rất nhanh trong lĩnh vực thương mại điện tử, logistics và nông nghiệp thông minh, biến AI thành công cụ để tăng sức cạnh tranh thay vì coi đó là đối thủ.
Vấn đề cốt lõi mà các báo cáo từ IMF và OECD cùng nhấn mạnh không phải là sự thiếu hụt việc làm, mà là sự phân cực thu nhập và "khoảng cách kỹ năng". IMF cảnh báo về một kịch bản bất bình đẳng gia tăng, nơi những lao động biết tận dụng AI sẽ có năng suất vượt trội và mức lương thăng tiến, trong khi những người "mù công nghệ" bị đẩy xuống những phân khúc lao động giá rẻ.
CEO của IBM, ông Rob Thomas, gần đây đã chỉ ra rằng AI đã đạt đến giai đoạn có thể mang lại lợi nhuận thực tế (ROI) cho doanh nghiệp, điều này thúc đẩy các công ty tái cấu trúc nhân sự theo hướng "giữ quy mô nhân sự ổn định nhưng tăng trưởng quy mô kinh doanh gấp bội" nhờ công nghệ.
Đứng trước làn sóng này, lập luận cho rằng AI chỉ đơn thuần "cướp việc" dường như đã quá lỗi thời. Thay vào đó, chúng ta nên nhìn nhận AI như một công cụ tái phân phối giá trị lao động. Để không bị đào thải, người lao động cần chuyển dịch từ tư duy "cạnh tranh với máy" sang tư duy "điều khiển máy". Các kỹ năng về tư duy phản biện, giải quyết vấn đề phức tạp và sự thấu cảm của con người - những thứ mà AI chưa thể sao chép hoàn hảo - sẽ trở thành loại "tiền tệ" quý giá nhất.
Cuộc chiến thực sự không diễn ra giữa người và máy, mà là giữa những người biết dùng AI và những người từ chối nó. Sự can thiệp của các chính phủ thông qua chính sách thuế AI và đầu tư vào đào tạo lại (reskilling) sẽ là chìa khóa để đảm bảo rằng cuộc cách mạng này mang lại thịnh vượng chung thay vì chỉ dành cho một nhóm nhỏ sở hữu công nghệ.