Thứ năm, 26/02/2026
Doanh Nhân Trẻ

Doanh Nhân Trẻ

  • Click để copy

Hãy để màu xanh áo lính 'nảy mầm' những yêu thương

Tống Phước Bảo
- 10:03, 24/08/2021

(DNTO) - Hôm nay, khi thành phố bắt đầu phủ xanh màu áo lính, người dân Sài Gòn lại tíu tít truyền nhau những niềm tin mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Mình có thói quen ngắm nhìn thành phố vào đêm muộn. Nhìn cả ngày dài thành phố đương đầu với cơn đại dịch bằng tâm thế điềm tĩnh và trân trọng hết thảy những gì tuyến đầu đang tận hiến. Phải nói rằng, đó là một sự tận hiến không hề nao núng, một cuộc trường kì dập dịch mà hồi kết chưa thể đoán định chắc chắn vào lúc nào. Hôm nay, khi thành phố bắt đầu phủ xanh màu áo lính, dân Sài Gòn lại tíu tít truyền nhau những niềm tin mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Khắc sâu vào tâm khảm người dân thành phố, chính là những hình ảnh gian truân nhưng chẳng nề hà của những người lính qua bao biến thiên của thời cuộc. Quả thật, người Sài Gòn cũng ít phân biệt được đâu là lính của Quân khu nào, của sư đoàn nào, thậm chí lính từ đâu điều đến. Ngay khi chúng mình nói chuyện với nhau, cũng chỉ biết hơn 1.000 lính từ Học viện quân y ngoài phía Bắc đã vào, hơn 2.000 lính từ Tây Ninh đổ về, rồi lính từ trung đoàn Gia Định, lính của Quân đoàn 4 cũng góp mặt... Chỉ biết, cứ thấy màu xanh là gọi bộ đội. Thấy ai lớn tuổi gọi anh bộ đội, thấy ai trẻ hơn thì là chú bộ đội. Cứ mặc nhiên tất cả đều là bộ đội chẳng phân biệt từ đâu.

Hình ảnh những người lính quân đội có mặt cùng người dân TP.HCM chống dịch, tạo nên niềm tin yêu, yên tâm cho người dân. Ảnh: DNT

Hình ảnh những người lính quân đội có mặt cùng người dân TP.HCM chống dịch, tạo nên niềm tin yêu, yên tâm cho người dân. Ảnh: DNT

Chỉ gói gọn một ý niệm, họ tề tựu về mảnh đất này, là chung lòng cùng Sài Gòn đi qua thời khắc nguy nan khôn lường này. Là thương bộ đội, là quý người lính.

Ngay từ khuya hôm qua, đã thấy các tài khoản mạng khoe nhau khu phố mình đã có bộ đội về. Sáng sớm đã có nghe bạn bè bên Phú Nhuận bảo có phát loa thông báo hỗ trợ từ Quân khu 7. Bên quận 3 thì bảo lính đang tập hợp từ đầu hẻm, có thấy xe quà. Phía quận 5 thì í ới khoe lính về đến phường rồi, đang dàn quân xuống từng ngõ hẻm. Rồi thì Bình Thạnh bảo xóm Bà Chiểu các chú quân y đang triển khai test nhanh. Chỉ 6 chú bộ đội mà làm việc nhịp nhàng lại rất nhỏ nhẹ.

Đâu đâu cũng nghe khoe được những người lính động viên "bà con yên tâm". Thì dân Sài Gòn yên tâm thiệt. Hễ nghe hai tiếng "bà con" là thấy cái nghĩa đồng bào nó dâng tràn cảm xúc trong lúc này đây. Lúc mà quả thật phải nhìn nhận thẳng thắn, thành phố này đang điêu đứng. Con số hàng ngàn ca nhiễm vẫn chưa có dấu hiệu ngừng. Bà chị bên Bình Thạnh bảo mấy anh lính quân y phát thuốc và căn dặn kĩ càng các ca nhiễm nhẹ, lại cho hẳn số điện thoại của trực ban y tế 24/24. Nghe vậy thôi mà nhẹ lòng, mà an tâm, dẫu biết trăm ngàn ca nhiễm đang điều trị tại nhà, nhưng lâu lắm rồi mới có những sự chu đáo như vậy. Xóm nghèo chợ Bà Chiểu nay được phát quà, phát rau.

Len lỏi vào từng ngõ hẻm sâu, các chiến sĩ trao đến người dân những gói thực phẩm cần thiết, giúp người dân ổn định cuộc sống trong mùa dịch. Ảnh: DNT

Len lỏi vào từng ngõ hẻm sâu, các chiến sĩ trao đến người dân những gói thực phẩm cần thiết, giúp người dân ổn định cuộc sống trong mùa dịch. Ảnh: DNT

Hay như bên Tân Phú, len lỏi vào tận các hẻm trọ sâu với số nhà xuyệt năm bảy vạch, mấy anh lính đẩy xe hàng trao tận tay những hộ phong tỏa, và xóm trọ lao động nhập cư đang thấp thỏm trong cơn đói. Ngay cả những quận nội thành như Q3, Q5, Q10 thiên hạ vẫn kháo nhau "thấy bộ đội về tới hẻm rồi nhen!". Đó chỉ bấy nhiêu thôi là thấy sự trân quí của người Sài Gòn dành cho bộ đội. Ngay từ khi thông tin có sự tiếp ứng kiểm soát từ quân đội, nhiều người Sài Gòn vẫn nhắn tin nhau bảo phải vậy thì an tâm. Suy cho cùng với 3 tháng ròng rã, nói thiệt tuyến đầu cũng mỏi mòn.

Bạn bè mình làm trong tuyến đầu nhiều, có đứa đi hun hút tròn 3 tháng chẳng về nhà. Thoảng khi mình nhắn tin hỏi thăm có đứa thành F0, có đứa F1. Những đứa không bị dính bệnh thì lao đầu vào công việc miệt mài, tin nhắn đôi khi 2 hoặc 3 ngày mới nhận được trả lời. Công việc quá nhiều, chỉ còn đúng thời gian ăn ngủ. Mà ăn vội, ngủ chập chờn. Có việc thì lại xốc mình dậy mà chạy miệt mài. Còn sức là còn làm. Vậy nên, mình hiểu ngay thời điểm này, màu áo xanh lá phủ kín thành phố đó chính là thời khắc quan trọng nhất, không chỉ là sự tiếp ứng, mà còn là một cuộc đánh lớn, cuộc đánh tổng lực với mục tiêu dứt điểm. Đó cũng chính là niềm mong mỏi của hầu hết người dân thành phố.

Ngày đầu tiên các anh lính xuất trận, mật độ giao thông của thành phố giảm 85% so với bình thường. Các chốt được khóa chặt và kiểm soát gắt gao hơn. Đường phố đúng nghĩa giãn cách và rõ ràng là một cuộc "phong thành" như tụi mình hay nói với nhau. Hình ảnh về đường phố Sài Gòn trong ngày đầu được hầu hết mọi người tiếp nhận trong tâm thế "ưng lòng". Các bài toán hỗ trợ người dân đi chợ được hoàn thành trong ngày đầu còn nhiều điểm hơi lóng ngóng, nhưng thiết nghĩ sự vận hành nào ban đầu cũng sẽ có phần cập rập.

Không nề hà sự khó khăn, không đúng chuyên môn, những người lính quân đội làm tất cả để giúp người dân vượt qua khó khăn, cùng chống dịch. Ảnh: DNT

Không nề hà sự khó khăn, không đúng chuyên môn, những người lính quân đội làm tất cả để giúp người dân vượt qua khó khăn, cùng chống dịch. Ảnh: DNT

Tuy vậy, thành phố với hơn 10 triệu dân còn đang bám trụ sẽ phần nào nhịp nhàng, quy củ hơn vào những ngày tiếp theo của công tác hỗ trợ người nghèo, và đi chợ giúp các khu vực. Chỉ mới ngày đầu nhưng nhiều hình ảnh về các anh lính áo xanh đã khiến dân Sài Gòn hồ hởi "thương quá chừng". Bởi ai cũng biết, từ trong môi trường quân ngũ, giờ đi ra ngoài xã hội để giúp dân đương đầu với cơn dịch, là một sự dịch chuyển công tác mà chẳng phải chuyên môn hay nhuần nhuyễn được. Chuyện chuyển hàng hay chợ búa nào phải là chuyên môn của quân đội. Nhưng lúc này, họ tận lực làm các công đoạn này cho dân là để giảm thiểu mối nguy hiểm dính bệnh cho người dân. Giảm đi chuyện tụ tập dễ dàng lây nhiễm chéo.

Thậm chí, họ phải chia ca ngày đêm canh gác để trợ lực cho thành phố kiểm soát dịch. Nhiều lắm những công việc mà sự có mặt của họ giúp cho tuyến đầu đỡ đuối sức. Tuy nhiên vẫn còn một số cá nhân ít ỏi lợi dụng hình ảnh của những anh lính áo xanh mà truyền đi những thông điệp không tích cực. Ngay trong nhóm chat của mình ngày hôm nay cũng xảy ra những quan điểm bất đồng khi ai đó lợi dụng hình ảnh các anh lính để làm nổi quan điểm cá nhân của mình lên, cố tình dựng lên những luận điệu cũ rích để lập lờ và đánh tráo sự tích cực của chiến dịch giúp dân này. Thật ra, chẳng có một ai vui vẻ gì khi thành phố chúng ta đang hàng ngày lo âu với sự tàn phá của cơn dịch. Số lượng nhiễm, số ca chết, những con đường giăng dây, những chiếc xe cấp cứu lao đi với tiếng còi hụ, và những mảnh đời túng cùng đói kém.

Chúng ta vẫn còn hiện hữu nơi đây, đó đã là một điều may mắn. Nên khắc giây này, cần lan tỏa một tinh thần tích cực, cần chia sẻ những điều tử tế và hơn hết là trao nhau một niềm tin sống còn. Đó mới là điều nên làm thời khắc này.

Khi chúng ta còn đàng hoàng ăn ngủ và nói cười thì ngoài kia biết bao nhiêu con người đang rã rời suốt 3 tháng chống dịch. Một người bạn tôi vì mỗi ngày 3 lần xịt cồn khắp người để làm việc trong khu điều trị của bệnh viện dã chiến Cần Giờ mà tóc rụng rất nhiều. Một người bạn khác, tình nguyện viên rong ruổi trong kíp tiêm vaccine đến nay đã 2 tháng. Chích ngày, chích đêm. Đêm nào không chích thì lại đến các bệnh viện thu dung mà trực hỗ trợ. Suốt thời gian ấy chưa một lần về nhà để ăn bữa cơm gia đình với mẹ. Gia đình bạn đơn chiếc chỉ mẹ và con.

Hãy để màu xanh áo lính nẩy mầm những yêu thương. Ảnh: DNT

Hãy để màu xanh áo lính nẩy mầm những yêu thương. Ảnh: DNT

Trong những tin nhắn cùng nhau, bạn hay thở dài với một nỗi lo, lỡ mẹ bạn có gì... liệu bạn có về được? Rất nhiều cuộc ly biệt mùa dịch này mà tuyến đầu vẫn chịu tang tại nơi trực chiến chứ không kịp về nhìn người thân lần cuối. Có chăng là nhìn chiếc quan tài lạnh lẽo tiêu sơ qua màn hình trực tuyến của điện thoại.

Vậy nên thời khắc này, đừng hoài nghi vào họ, những người đang đứng nơi tuyến đầu, bởi với họ ngày về chưa bao giờ hiện hữu trong đầu. Với họ, chuyện nhiễm bệnh là đã chuẩn bị tâm thế sẵn sàng rồi. Nghĩa đồng bào thời khắc này chính là sự chung lòng cùng nhau, đừng để bất cứ một ý niệm nào làm phai phôi đi tấm lòng ấy. Từ giãn cách đến phong thành và rồi giới nghiêm, cho đến bây giờ là sự vào cuộc quyết liệt của những chiếc áo màu xanh lá này, tin rằng những ai đang sống ở Sài Gòn thời khắc này đều hiểu được tầm quan trọng của người lính.

Đừng đặt thêm nhiều câu hỏi vô nghĩa với họ. Mình tin rằng, những anh lính chẳng quan tâm hay trả lời đâu. Họ cứ cắm cúi làm phần việc của họ. Họ cứ im lặng mà hoàn thành các mục tiêu được đặt ra. Bởi họ là lính, câu trả lời của họ chính là hành động. Họ đã đến với Sài Gòn vào chính lúc chúng ta cần nhất, và rồi họ sẽ đi khi thành phố bình yên với nhịp sống hối hả lệ thường. Họ vẫn sống một cuộc sống xanh lành như thế. Bao biến thiên của thời cuộc, bao phải trái của nghĩ suy, những người lính cũng chỉ lặng im mà kí thác những hạt mầm yêu thương trên những chặng đường họ đi qua. Từ ấy cho đến mãi về sau, đời sẽ tự khắc ghi!

                                                                                                                            SG 23/8/2021

                                                                                                           Nhà văn Tống Phước Bảo         

                                                                          

Tin khác

Văn hoá - Xã hội
Đúng hai giáp (24 năm) kể từ cuộc triển lãm đầu tay gây tiếng vang vào năm Nhâm Ngọ (2002), năm nay - khi vòng quay thời gian đưa năm Ngựa trở lại, Thạc sĩ - Nhà thư pháp Nguyễn Hiếu Tín lại trình làng bộ tác phẩm “Bát Mã Thư” đầy ấn tượng, như một sự giao thoa hoàn hảo giữa hoài niệm và sáng tạo.
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Khoảnh khắc nào khiến một chủ tịch tập đoàn quyết định cầm megaphone thay vì bảng cân đối kế toán? Với anh Bùi Quang Minh - Chủ tịch Beta Group - đó không phải là phút ngẫu hứng, đó là một hành trình được chuẩn bị suốt hơn thập kỷ.
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, có những giá trị vẫn ẩn mình trong sự trân trọng của người thợ làng nghề. Hủ tiếu Mỹ Tho - món ăn nằm trong Top 100 đặc sản châu Á, không chỉ là một phong vị ẩm thực, mà còn là câu chuyện về sự tiếp biến văn hóa của những "doanh nhân chân đất" đang nỗ lực giữ gìn hồn cốt quê hương.
1 ngày
Văn hoá - Xã hội
Mới đây, ca sĩ Phương Mỹ Chi đã có phát biểu trước lãnh đạo TP.HCM, đại ý: Nghệ sĩ cần được bảo vệ tốt hơn để yên tâm sáng tạo và cống hiến. Cô mong muốn có cơ chế bảo vệ rõ ràng hơn đối với người làm nghệ thuật.  
2 ngày
Văn hoá - Xã hội
Không quá lời khi xin được nói ngay là món sản vật này rất hiếm có, khó tìm vì cả làng nghề giờ chỉ còn lại duy nhất một gia đình làm bún bắp, mà không phải ngày nào cũng làm, chỉ khi có người đặt mới làm. Vậy nên, sản vật bún bắp này không phải muốn ăn là có ngay.
3 ngày
Văn hoá - Xã hội
Bước qua những thăng trầm, CEO Vưu Lệ Quyên nhận ra giá trị nền tảng của lãnh đạo không nằm ở những con số tăng trưởng thuần túy, mà ở sự an yên và nội lực vững chãi của con người. Với chị, hành trình gieo mầm hạnh phúc chính là con đường mang lại sự phát triển bền vững cho thương hiệu giày 44 năm tuổi - Biti’s.
3 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong cái se lạnh của Sài Gòn những ngày cuối năm, được thưởng thức tô phở Master Y nóng hổi, tỏa hương thơm nồng nàn như đánh thức toàn bộ vị giác của thực khách. Nhấp một ngụm nước dùng thanh nhẹ, cảm nhận vị bò thơm mềm cùng bò viên giòn sần sật… thực khách bỗng muốn ăn chậm lại để tận hưởng trọn vẹn những ký ức thân quen khó gọi thành lời.
4 ngày
Văn hoá - Xã hội
Hà Thanh Tú – chàng trai trẻ có cái tên đậm chất tài tử nhưng lại chọn viết nên chương mới của cuộc đời ở tuổi 30 bên bếp lửa quê nhà. Anh tìm thấy đam mê trong sự nồng đượm từ những món ăn mang đậm hương vị của mảnh đất đã sinh ra mình.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Bước qua lối đi nhỏ dẫn vào sân vườn, thực khách như tách biệt khỏi sự ồn ào để chạm vào một trải nghiệm ẩm thực khác biệt. Nơi đây, mỗi chi tiết, từ kiến trúc sân vườn, bàn ăn gỗ, đến nhịp bước nhẹ nhàng trên lối đi đều toát lên cảm giác bình yên, dễ chịu để Rêu kể câu chuyện về kiểu ăn chay theo cách mới.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Theo thông lệ, hoàn tất mâm cơm cúng Mùng Ba xem như hết tết. Thế nhưng với không ít người, tết mới bắt đầu. Với họ, tết thường đi theo sau lời chúc. Họ là ai? Vì hoàn cảnh hay xu thế?
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Giới mộ điệu ưu ái gọi họ là "Bộ đôi sắc màu” nhờ lối tư duy dùng màu rực rỡ, hòa quyện giữa nét văn hóa dân tộc truyền thống và hơi thở Á Đông đương đại.
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
“Tranh kiếng Nam Bộ: Nghệ phẩm của mọi nhà” của tác giả Huỳnh Thanh Bình là tập sách mới được Nhà xuất bản Tổng hợp ra mắt bạn đọc dịp đầu năm, với những khám phá thú vị về một trong những dòng tranh thân thuộc gắn liền với văn hoá Nam Bộ.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Khi khán giả nói “Tết này đi coi phim Trấn Thành”, đó không chỉ là một thói quen tiêu dùng mà còn là món quà, đồng thời cũng là “cái giá’’ với nhà sản xuất. Giá của niềm tin, giá của kỳ vọng, giá của việc họ ''không được phép'' làm ra một bộ phim dở.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Chỉ còn hai ngày nữa là năm Ất Tỵ thật sự bước qua. Nhưng dư âm của những buổi tổng kết liên hoan cuối năm vẫn còn để lại trong lòng chúng ta nhiều cung bậc cảm xúc. Trong đó, có những trăn trở đầy nỗi niềm. Nó đặt ra câu hỏi lớn về giá trị văn hóa công sở và chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Sau 5 năm gián đoạn, Trường Giang trở lại với điện ảnh trong dự án phim 'Nhà ba tôi một phòng'. Đây là một trong 4 phim ra rạp dịp Tết Bính Ngọ nhận được sự chú ý lớn từ công chúng, bởi ekip diễn viên nhiều gương mặt đinh đám: Lê Khánh, Anh Tú Atus Đoàn Minh Anh, Hoa hậu Như Vân,...
1 tuần
Xem thêm