Thứ sáu, 27/02/2026
Doanh Nhân Trẻ

Doanh Nhân Trẻ

  • Click để copy

Đó là khoảnh khắc âm nhạc chứng minh sự kỳ diệu của nó

Lương Gia Cát Tường
- 10:10, 08/08/2021

(DNTO) - Trong những ngày đại dịch khủng khiếp này, có một nơi mà khi tiếng hát cất lên, nó thật sự là liều thuốc tinh thần đủ sức mạnh để người ta vượt qua gian khổ và bệnh tật, nơi mà người nghệ sĩ sẽ vui mừng xiết bao khi nhìn thấy khán giả của mình ngày càng ít đi, thậm chí là không còn ai… 

Hình ảnh nghệ sĩ saxophone Trần mạnh Tuấn đeo chiếc khẩu trang được khoét lỗ đứng giữa một khoảng không mênh mông lồng lộng gió của khu bệnh viện dã chiến điều trị Covid-19, say sưa cất lên giai điệu bài hát "Quê hương" làm trái tim tôi siết chặt từng hồi. Không phải vì tiếng kèn anh từ lâu đã là một phần đời sống âm nhạc trong tôi, mà vì hôm nay nó đang cất lên những giai điệu đặc biệt, trong một không gian đặc biệt, với những khán giả cũng thật đặc biệt.

Từ khi dịch bệnh bùng nổ và lan rộng, cùng với những y, bác sĩ và các lực lượng tuyến đầu là một đội ngũ đông đảo các tình nguyện viên tham gia mọi lĩnh vực phục vụ chống dịch, trong đó bao gồm một số anh chị em nghệ sĩ.

Nghệ sĩ saxophone Trần mạnh Tuấn đeo chiếc khẩu trang được khoét lỗ say sưa cất lên giai điệu bài hát Quê hương trong khu bệnh viện dã chiến điều trị Covid-19. Ảnh: TL

Nghệ sĩ saxophone Trần mạnh Tuấn đeo chiếc khẩu trang được khoét lỗ say sưa cất lên giai điệu bài hát Quê hương trong khu bệnh viện dã chiến điều trị Covid-19. Ảnh: TL

Tôi biết họ đã tham gia hỗ trợ các y bác sĩ lấy mẫu xét nghiệm, tham gia công việc hậu cần ở khu cách ly, ở các bệnh viện dã chiến...  Nhưng việc mang tiếng đàn, lời ca của mình phục vụ trực tiếp cho các y bác sĩ và bệnh nhân ở một nơi mà từng hơi thở của con người được che giấu cẩn thận vì nó mang mầm bệnh nguy hiểm… là điều chưa khi nào tôi nghĩ đến.

Ấy vậy mà nó đã diễn ra. Tôi tò mò lướt qua một lượt các trang thông tin và phát hiện ra không chỉ có Mạnh Tuấn, không chỉ có tiếng kèn “rù quến” của anh mà còn có cô “Chanh chua” Phương Thanh, còn có Quốc Đại, có người đàn bà hát tình ca Cẩm Vân với con gái của chị, có  Hoàng Bách, Ngọc Hà... cùng nhiều các ca sĩ, nghệ sĩ khác nữa.

Nếu như làn hơi là “vũ khí” của ca sĩ thì việc lấy được cái thứ vũ khí ấy vào lồng ngực sau lớp khẩu trang là chuyện không hề dễ dàng. Nó khiến cho lớp phấn son được trang điểm sơ sài trôi tuột theo những cơn mưa mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt mỗi người. Sân khấu của họ là những chiếc ghế đá, là khoảng trời, là một góc sân, là bên ngoài lớp chăng dây chống dịch … Đây chắc chắn sẽ là sân khấu đáng nhớ nhất trong cuộc đời đi hát của các anh các chị.

Họ hát say sưa với dàn loa kẹo kéo trước các anh em dân quân ngồi bệt dưới cỏ, trước hàng ngàn bệnh nhân thập thò gương mặt của mình qua những ô cửa sáng, hoặc tựa vào lan can các dãy phòng bệnh… Có người liên tục vỗ tay, có người nhún nhảy theo điệu nhạc, người khỏe hơn thì bắc loa tay “hú hú” gọi tên ca sĩ… Khoảnh khắc ấy, những y bác sĩ tạm thời bớt căng thẳng vì áp lực; những anh chị em phục vụ cảm nhận sự vất vả của mình nhẹ nhàng hơn…

Còn bệnh nhân thì quên luôn cơn sốt, không thèm “đếm xỉa” coi mình còn nhức mình nhức mẩy chỗ nào không… Đó là cái khoảnh khắc mà âm nhạc chứng tỏ sự kỳ diệu của nó. Đó là cái khoảnh khắc mà người nghệ sĩ được “giải oan”, không còn ám ảnh bởi tiếng kêu “con hát” hay định kiến họ là phường xướng ca vô loại… ít nhất là trong lúc này.

Ca sĩ Cẩm Vân biểu diễn tại bệnh viện dã chiến số 11, thành phố Thủ Đức. Ảnh: Ngô Trần Hải An.

Ca sĩ Cẩm Vân biểu diễn tại bệnh viện dã chiến số 11, thành phố Thủ Đức. Ảnh: Ngô Trần Hải An.

Tôi bỗng dưng nhớ lại một thời tuổi trẻ của mình. Tuy không phải là ca sĩ nhưng tôi cũng đã từng có những ngày đi hát, ngâm thơ phục vụ tuyến đầu. Tuyến đầu của thế hệ chúng tôi là những công trình thủy lợi, những nông trường, công trường những vùng kinh tế mới. Đối tượng phục vụ của chúng tôi là lực lượng thanh niên xung phong, là các bạn đoàn viên thanh niên, sinh viên lao động tình nguyện.

Hơn bốn mươi năm qua nhưng thỉnh thoảng trong giấc mơ tôi vẫn hiện ra âm thanh hò reo vang trời trong cái đêm trăng vằng vặc sáng trên công trình thủy lợi Trần Quang Cơ, khi nhìn thấy dòng nước đầu tiên lấp loáng dưới lòng kênh. Tôi không nhớ mình đã làm sao khi không đàn, không mic, mà vẫn có thể gào lên: “Đông vui quá có rất nhiều đồng đội/Ngày mai đây vào mùa gặt mới/Em soi khuôn mặt hồng xuống dòng kênh xanh/Con kênh ta đào có em mà có anh/ Con kênh ta đào có anh mà có em… (Lời bài hát Con kênh ta đào của Phạm Tuyên).

Hay những lần ở nông trường Phạm Văn Hai, giữa ngan ngát mùi khóm chín, đứng ngâm thơ phục vụ thanh niên xung phong trên cái sân khấu ghép bằng mấy cái thùng phuy, bị gió nông trường lồng lộng thổi lắc lư mất cả hồn vía.

Đây chắc chắn sẽ là sân khấu đáng nhớ nhất trong cuộc đời đi hát của các anh các chị. Ảnh: TL.

Đây chắc chắn sẽ là sân khấu đáng nhớ nhất trong cuộc đời đi hát của các anh các chị. Ảnh: TL.

Lại nhớ phong trào “Tiếng hát át tiếng bom” trong thời chiến tranh. Ở giữa chiến trường ác liệt, tiếng hát đã có sức lan tỏa mạnh mẽ truyền đi “ngọn lửa” làm cháy rực mọi trái tim, tiếp thêm nguồn lực tinh thần vô giá cho mỗi người chiến sĩ...

Giờ đây trong cơn dịch bệnh, tiếng hát chính là liều thuốc tinh thần góp thêm niềm tin, sự lạc quan vượt qua mọi áp lực, căng thẳng và bệnh tật. Chưa bao giờ, ở thành phố chúng ta, những tiếng hát cất lên từ nơi sự sống và cái chết có một ranh giới mong manh lại đáng yêu, đáng trân trọng và ngưỡng mộ đến thế.

Tin khác

Văn hoá - Xã hội
Đúng hai giáp (24 năm) kể từ cuộc triển lãm đầu tay gây tiếng vang vào năm Nhâm Ngọ (2002), năm nay - khi vòng quay thời gian đưa năm Ngựa trở lại, Thạc sĩ - Nhà thư pháp Nguyễn Hiếu Tín lại trình làng bộ tác phẩm “Bát Mã Thư” đầy ấn tượng, như một sự giao thoa hoàn hảo giữa hoài niệm và sáng tạo.
2 ngày
Văn hoá - Xã hội
Khoảnh khắc nào khiến một chủ tịch tập đoàn quyết định cầm megaphone thay vì bảng cân đối kế toán? Với anh Bùi Quang Minh - Chủ tịch Beta Group - đó không phải là phút ngẫu hứng, đó là một hành trình được chuẩn bị suốt hơn thập kỷ.
2 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, có những giá trị vẫn ẩn mình trong sự trân trọng của người thợ làng nghề. Hủ tiếu Mỹ Tho - món ăn nằm trong Top 100 đặc sản châu Á, không chỉ là một phong vị ẩm thực, mà còn là câu chuyện về sự tiếp biến văn hóa của những "doanh nhân chân đất" đang nỗ lực giữ gìn hồn cốt quê hương.
2 ngày
Văn hoá - Xã hội
Mới đây, ca sĩ Phương Mỹ Chi đã có phát biểu trước lãnh đạo TP.HCM, đại ý: Nghệ sĩ cần được bảo vệ tốt hơn để yên tâm sáng tạo và cống hiến. Cô mong muốn có cơ chế bảo vệ rõ ràng hơn đối với người làm nghệ thuật.  
3 ngày
Văn hoá - Xã hội
Không quá lời khi xin được nói ngay là món sản vật này rất hiếm có, khó tìm vì cả làng nghề giờ chỉ còn lại duy nhất một gia đình làm bún bắp, mà không phải ngày nào cũng làm, chỉ khi có người đặt mới làm. Vậy nên, sản vật bún bắp này không phải muốn ăn là có ngay.
3 ngày
Văn hoá - Xã hội
Bước qua những thăng trầm, CEO Vưu Lệ Quyên nhận ra giá trị nền tảng của lãnh đạo không nằm ở những con số tăng trưởng thuần túy, mà ở sự an yên và nội lực vững chãi của con người. Với chị, hành trình gieo mầm hạnh phúc chính là con đường mang lại sự phát triển bền vững cho thương hiệu giày 44 năm tuổi - Biti’s.
3 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong cái se lạnh của Sài Gòn những ngày cuối năm, được thưởng thức tô phở Master Y nóng hổi, tỏa hương thơm nồng nàn như đánh thức toàn bộ vị giác của thực khách. Nhấp một ngụm nước dùng thanh nhẹ, cảm nhận vị bò thơm mềm cùng bò viên giòn sần sật… thực khách bỗng muốn ăn chậm lại để tận hưởng trọn vẹn những ký ức thân quen khó gọi thành lời.
4 ngày
Văn hoá - Xã hội
Hà Thanh Tú – chàng trai trẻ có cái tên đậm chất tài tử nhưng lại chọn viết nên chương mới của cuộc đời ở tuổi 30 bên bếp lửa quê nhà. Anh tìm thấy đam mê trong sự nồng đượm từ những món ăn mang đậm hương vị của mảnh đất đã sinh ra mình.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Bước qua lối đi nhỏ dẫn vào sân vườn, thực khách như tách biệt khỏi sự ồn ào để chạm vào một trải nghiệm ẩm thực khác biệt. Nơi đây, mỗi chi tiết, từ kiến trúc sân vườn, bàn ăn gỗ, đến nhịp bước nhẹ nhàng trên lối đi đều toát lên cảm giác bình yên, dễ chịu để Rêu kể câu chuyện về kiểu ăn chay theo cách mới.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Theo thông lệ, hoàn tất mâm cơm cúng Mùng Ba xem như hết tết. Thế nhưng với không ít người, tết mới bắt đầu. Với họ, tết thường đi theo sau lời chúc. Họ là ai? Vì hoàn cảnh hay xu thế?
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Giới mộ điệu ưu ái gọi họ là "Bộ đôi sắc màu” nhờ lối tư duy dùng màu rực rỡ, hòa quyện giữa nét văn hóa dân tộc truyền thống và hơi thở Á Đông đương đại.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
“Tranh kiếng Nam Bộ: Nghệ phẩm của mọi nhà” của tác giả Huỳnh Thanh Bình là tập sách mới được Nhà xuất bản Tổng hợp ra mắt bạn đọc dịp đầu năm, với những khám phá thú vị về một trong những dòng tranh thân thuộc gắn liền với văn hoá Nam Bộ.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Khi khán giả nói “Tết này đi coi phim Trấn Thành”, đó không chỉ là một thói quen tiêu dùng mà còn là món quà, đồng thời cũng là “cái giá’’ với nhà sản xuất. Giá của niềm tin, giá của kỳ vọng, giá của việc họ ''không được phép'' làm ra một bộ phim dở.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Chỉ còn hai ngày nữa là năm Ất Tỵ thật sự bước qua. Nhưng dư âm của những buổi tổng kết liên hoan cuối năm vẫn còn để lại trong lòng chúng ta nhiều cung bậc cảm xúc. Trong đó, có những trăn trở đầy nỗi niềm. Nó đặt ra câu hỏi lớn về giá trị văn hóa công sở và chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Sau 5 năm gián đoạn, Trường Giang trở lại với điện ảnh trong dự án phim 'Nhà ba tôi một phòng'. Đây là một trong 4 phim ra rạp dịp Tết Bính Ngọ nhận được sự chú ý lớn từ công chúng, bởi ekip diễn viên nhiều gương mặt đinh đám: Lê Khánh, Anh Tú Atus Đoàn Minh Anh, Hoa hậu Như Vân,...
1 tuần
Xem thêm