Thứ hai, 02/03/2026
Doanh Nhân Trẻ

Doanh Nhân Trẻ

  • Click để copy

'Trời ơi! Nhớ chợ gì đâu!'

Lương Gia Cát Tường
- 18:37, 24/07/2021

(DNTO) - Đã bao giờ bạn nhớ quay quắt một nơi nào đó, một việc gì đó hoặc một ai đó không? Với tôi, những ngày trốn trong nhà vì dịch bệnh, với vô biên nỗi nhớ, tôi bỗng dưng nhớ chợ! Nỗi nhớ đầm đìa, bủa vây, thao thiết…

Hiểu một cách thông thường, chợ là nơi diễn ra việc mua bán hàng hóa, chủ yếu là lương thực thực phẩm, rau củ quả phục vụ bữa ăn hằng ngày.

Nếu chịu khó quan sát một chút nữa, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra, ngoài một số rất ít các chợ được xây dựng ngay từ ban đầu, hầu hết sơ khai, chợ là do tự phát, gọi là chợ chồm hổm. Sau đó, do sự phát triển ngày một sầm uất, sung túc, người ta sắp xếp cho có quy củ, phân chia khu vực, cất nhà lồng và đặt cho nó một cái tên, đa phần là theo cách gọi dân gian, thế là thành một ngôi chợ.

Chợ có một đời sống cực kỳ mạnh mẽ và bền bỉ, “khó tiêu diệt”. Kể cả khi các hệ thống siêu thị ra đời rộng khắp, với đầy đủ các thể loại mặt hàng phong phú, không gian sạch sẽ thoáng mát, máy lạnh chạy rì rì, hàng giao tận ngõ thì chợ vẫn “sống khỏe”, tấp nập, bất kể nắng mưa…

Ngôi chợ trong ký ức tuổi thơ tôi. Ở đấy, mở ra trong tôi một thế giới bao la, đầy màu sắc, huyền hoặc và bí ẩn. Ảnh: NR

Ngôi chợ trong ký ức tuổi thơ tôi. Ở đấy, mở ra trong tôi một thế giới bao la, đầy màu sắc, huyền hoặc và bí ẩn. Ảnh: NR

Cũng giống như mái trường, chợ là nơi gắn liền với khung trời tuổi thơ, trở thành ký ức không dễ nhạt phai của mỗi đời người.

Với tôi, đó là cái chợ quê nằm ngó mặt ra dòng sông quanh năm đỏ đục phù sa. Ngôi chợ nhỏ như lòng bàn tay với những gian hàng bày trí dọc ngang tựa như những đường chỉ tay ngoằn ngoèo trên cái hình vẽ trong sách của ông chiêm tinh gia Huỳnh Liên. Nhưng ở đấy, mở ra trong tôi một thế giới bao la, đầy màu sắc, huyền hoặc và bí ẩn với những viên kẹo mút “xanh xanh đỏ đỏ cho em nhỏ nó mừng” của ông Tài Phú; chỗ xe bán kẹo bông đường và cái bàn tò he cùng một mối tình đơn phương thơ mộng với anh thợ nặn tò he trẻ trai nơi góc chợ.

Tôi lớn lên, trở thành thiếu phụ, sáng sáng xách giỏ lội bộ dọc bờ sông, vẫn là ngôi chợ quê ấy, đơn sơ mấy cái sạp tre bày bán mớ rau con cá.

Ở đó, tôi được đắm mình trong những âm thanh quen thuộc: Tiếng mời chào chèo kéo dai như đỉa của mấy chị hàng tôm, hàng cá; tiếng rao hàng dần lân nghe mắc cười không chịu nổi của anh bán đồ lạc son, hay chú bán thuốc sơn đông mãi võ.

Lại ngửi thấy không biết bao nhiêu là mùi: Mùi hành phi của gánh cháo lòng, mùi lá mơ của bánh cục, mùi lá dứa của bánh da lợn, mùi tanh tưởi của thịt cá… Và hơn hết là được gặp gỡ mọi người, nghe một câu chào, một tiếng hỏi thăm, được mặc cả kỳ kèo, được thêm cọng hành trái ớt, thấy hả dạ.

Cho đến khi rời bỏ cái chợ quê về làm người đàn bà thị thành, tôi vẫn không bao giờ quên được cái giọng lơ lớ của chú Chệt bán thịt heo kêu giựt ngược: “Cô Hai, cô Hai... Bữa nay cô Hai có lấy thịt của ngộ hôn?”. Mỗi lần như vậy, tôi vẫn hay chọc anh: “Dạ có. Mà em mua thịt heo chớ hổng lấy thịt anh”.

Mới hay, chợ không chỉ để mua bán, chợ còn là nơi để người ta gặp gỡ, tâm tình, để “tám” chuyện đầu làng cuối xóm. Chợ là “trung tâm tin tức, thời sự”, là nơi “giao lưu văn hóa”… Rất nhiều "vụ án tình" lâm ly bi đát được phá án từ các “thím tám” nơi cửa chợ.

Tôi mang tất cả buồn vui ở cái chợ quê ấy về làm thị dân của Sài Gòn hoa lệ. Mỗi sáng ra ngôi chợ gần nhà, ngỡ ngàng làm quen với cô hàng thịt, với chị bán rau. Mười sáu năm, ngôi chợ có cái tên thơm tho, ấm áp và ngộ nghĩnh Nhị Thiên Đường đã trở thành quen thuộc. Đến nỗi, chỉ cần nghe “má ơi má, con chừa má thịt ngon nè”, “cô Hai, nay hông ghé con hen?”, “mẹ yêu, cá lòng tong kho khô bà đẻ đi” … nhiêu đó thôi là sẵn sàng móc hết “hầu bao”.

Vậy đó mà…

Dù là người có trí tưởng tượng phong phú cỡ nào cũng không ai có thể nghĩ ra có ngày chợ đóng cửa, không phải 1 -2 mà hàng trăm ngôi chợ lớn nhỏ bị giăng dây, đìu hiu, quạnh vắng đến nao lòng.

Chợ Nhị Thiên Đường (phường 5, quận 8, TP.HCM) bị phong tỏa. Ảnh: BH

Chợ Nhị Thiên Đường (phường 5, quận 8, TP.HCM) bị phong tỏa. Ảnh: BH

Gần tháng rồi, chợ đóng cửa, cũng không dám ra siêu thị chen lấn, tôi sống bằng lương thực viện trợ của bạn bè, của học trò, thiếu chút đỉnh thì đặt hàng online. Mỗi ngày, âm thanh duy nhất mang tính "mua bán" là “giao hàng đây”. Nhưng kể cả khi nhận hàng, người nhận và người giao cũng không dám đứng gần, không dám chuyện vãn, không dám ngó mặt nhau, mượn cái ghế ngoài cổng rào làm “trạm trung chuyển trao đổi hàng hóa”…

Chưa bao giờ tôi chạnh lòng như thế, trước cảnh con người đối xử với con người lạnh lùng, xa cách, thậm chí sợ sệt nhau…  

Chưa bao giờ nỗi nhớ trong tôi đầy đặn, riết róng, kể cả khi bị phụ tình, như bây giờ tôi đang… nhớ chợ.

Chúng ta từng chiến thắng biết bao nhiêu cơn giận dữ của đất trời. Chúng ta nhất định sẽ vượt qua cơn đại dịch khủng khiếp này bằng sức mạnh đoàn kết, bằng nghị lực, kiên trì, bằng ý thức tuân thủ một cách triệt để chủ trương chống dịch của Chính phủ. Chỉ cần ở yên trong nhà, chúng ta nhất định sẽ vượt qua.

Và tôi, nén nỗi nhớ chợ vào tâm thức, đợi đến ngày lại được gặp chị bán rau, cô hàng cá, bà bán thịt ở cái “trung tâm tin tức, thời sự” thân thương ấy!

Tin khác

Văn hoá - Xã hội
Có một thực tế dễ nhận thấy trên các nền tảng như Facebook, TikTok, Shopee hay Lazada: phần lớn các phiên livestream bán hàng đều được dẫn dắt bởi phụ nữ. Việc này cho thấy thương mại điện tử mở ra cơ hội giúp nhiều chị em tự chủ kinh tế mà không phải rời bỏ vai trò chăm sóc gia đình, nhưng cũng đặt ra nhiều thách thức với họ. 
15 giờ
Văn hoá - Xã hội
Những ngày qua, mạng xã hội Nhật Bản lan truyền hình ảnh một chú khỉ con tên Punch, tại sở thú ở Ichikawa (tỉnh Chiba), ôm chặt một con đười ươi bông màu cam như thể tìm thấy ở đó một điểm tựa, đã khiến hàng triệu người xúc động. Một câu chuyện nhỏ, một khoảnh khắc chân thật nhưng đã tạo ra một hiệu ứng kinh tế bất ngờ.
2 ngày
Văn hoá - Xã hội
Đúng hai giáp (24 năm) kể từ cuộc triển lãm đầu tay gây tiếng vang vào năm Nhâm Ngọ (2002), năm nay - khi vòng quay thời gian đưa năm Ngựa trở lại, Thạc sĩ - Nhà thư pháp Nguyễn Hiếu Tín lại trình làng bộ tác phẩm “Bát Mã Thư” đầy ấn tượng, như một sự giao thoa hoàn hảo giữa hoài niệm và sáng tạo.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Khoảnh khắc nào khiến một chủ tịch tập đoàn quyết định cầm megaphone thay vì bảng cân đối kế toán? Với anh Bùi Quang Minh - Chủ tịch Beta Group - đó không phải là phút ngẫu hứng, đó là một hành trình được chuẩn bị suốt hơn thập kỷ.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, có những giá trị vẫn ẩn mình trong sự trân trọng của người thợ làng nghề. Hủ tiếu Mỹ Tho - món ăn nằm trong Top 100 đặc sản châu Á, không chỉ là một phong vị ẩm thực, mà còn là câu chuyện về sự tiếp biến văn hóa của những "doanh nhân chân đất" đang nỗ lực giữ gìn hồn cốt quê hương.
5 ngày
Văn hoá - Xã hội
Mới đây, ca sĩ Phương Mỹ Chi đã có phát biểu trước lãnh đạo TP.HCM, đại ý: Nghệ sĩ cần được bảo vệ tốt hơn để yên tâm sáng tạo và cống hiến. Cô mong muốn có cơ chế bảo vệ rõ ràng hơn đối với người làm nghệ thuật.  
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Không quá lời khi xin được nói ngay là món sản vật này rất hiếm có, khó tìm vì cả làng nghề giờ chỉ còn lại duy nhất một gia đình làm bún bắp, mà không phải ngày nào cũng làm, chỉ khi có người đặt mới làm. Vậy nên, sản vật bún bắp này không phải muốn ăn là có ngay.
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Bước qua những thăng trầm, CEO Vưu Lệ Quyên nhận ra giá trị nền tảng của lãnh đạo không nằm ở những con số tăng trưởng thuần túy, mà ở sự an yên và nội lực vững chãi của con người. Với chị, hành trình gieo mầm hạnh phúc chính là con đường mang lại sự phát triển bền vững cho thương hiệu giày 44 năm tuổi - Biti’s.
6 ngày
Văn hoá - Xã hội
Trong cái se lạnh của Sài Gòn những ngày cuối năm, được thưởng thức tô phở Master Y nóng hổi, tỏa hương thơm nồng nàn như đánh thức toàn bộ vị giác của thực khách. Nhấp một ngụm nước dùng thanh nhẹ, cảm nhận vị bò thơm mềm cùng bò viên giòn sần sật… thực khách bỗng muốn ăn chậm lại để tận hưởng trọn vẹn những ký ức thân quen khó gọi thành lời.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Hà Thanh Tú – chàng trai trẻ có cái tên đậm chất tài tử nhưng lại chọn viết nên chương mới của cuộc đời ở tuổi 30 bên bếp lửa quê nhà. Anh tìm thấy đam mê trong sự nồng đượm từ những món ăn mang đậm hương vị của mảnh đất đã sinh ra mình.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Bước qua lối đi nhỏ dẫn vào sân vườn, thực khách như tách biệt khỏi sự ồn ào để chạm vào một trải nghiệm ẩm thực khác biệt. Nơi đây, mỗi chi tiết, từ kiến trúc sân vườn, bàn ăn gỗ, đến nhịp bước nhẹ nhàng trên lối đi đều toát lên cảm giác bình yên, dễ chịu để Rêu kể câu chuyện về kiểu ăn chay theo cách mới.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Theo thông lệ, hoàn tất mâm cơm cúng Mùng Ba xem như hết tết. Thế nhưng với không ít người, tết mới bắt đầu. Với họ, tết thường đi theo sau lời chúc. Họ là ai? Vì hoàn cảnh hay xu thế?
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Giới mộ điệu ưu ái gọi họ là "Bộ đôi sắc màu” nhờ lối tư duy dùng màu rực rỡ, hòa quyện giữa nét văn hóa dân tộc truyền thống và hơi thở Á Đông đương đại.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
“Tranh kiếng Nam Bộ: Nghệ phẩm của mọi nhà” của tác giả Huỳnh Thanh Bình là tập sách mới được Nhà xuất bản Tổng hợp ra mắt bạn đọc dịp đầu năm, với những khám phá thú vị về một trong những dòng tranh thân thuộc gắn liền với văn hoá Nam Bộ.
1 tuần
Văn hoá - Xã hội
Khi khán giả nói “Tết này đi coi phim Trấn Thành”, đó không chỉ là một thói quen tiêu dùng mà còn là món quà, đồng thời cũng là “cái giá’’ với nhà sản xuất. Giá của niềm tin, giá của kỳ vọng, giá của việc họ ''không được phép'' làm ra một bộ phim dở.
1 tuần
Xem thêm