Thứ hai, 10/08/2026

Doanh Nhân Trẻ

  • Click để copy

Người quản lý không chỉ đi cùng nghệ sĩ, mà còn phải đi trước một bước

Vy Lê
- 19:12, 21/05/2025

(DNTO) - Không xuất hiện trên sân khấu, không có ánh đèn chiếu vào, không nhiều người biết tới tên tuổi nhưng không có vai trò người quản lý , chưa chắc show diễn đã có thể bắt đầu. Đỗ Quang Chí – người đứng sau nhiều nghệ sĩ nổi tiếng đã nói về hành trình đặc biệt của nghề này.

Trong một ngành nghề chưa có giáo trình, chưa có chuẩn mực chính thống, Quang Chí đã đi được một con đường dài bằng cách… vừa làm vừa học. Và điều anh làm không chỉ là dẫn đường cho nghệ sĩ, mà là định hình một vai trò nghề nghiệp cho cả một thế hệ làm nghề phía sau ánh đèn.

Khởi nghiệp với một nghề chưa có tên

Lần đầu tiên anh nhận lời làm quản lý, với ca sĩ Thủy Tiên điều gì khiến anh tin rằng mình có thể làm tốt một công việc chưa từng có giáo trình, chưa từng có hình mẫu tại Việt Nam?

Đỗ Quang Chí: Thật ra lúc đó tôi không nghĩ nhiều đến chuyện “mình sẽ trở thành nhà quản lý”, tôi chỉ nghĩ đơn giản: “Có một người nghệ sĩ tin tưởng mình, và mình không muốn làm họ thất vọng”.

Tôi không bắt đầu với danh xưng “quản lý”. Tôi bắt đầu bằng trách nhiệm và sự yêu thích đối với công việc. Và chính điều đó giữ tôi lại với nghề đến tận bây giờ. Bạn phải hiểu: khi một nghệ sĩ tin bạn – họ đang đặt cả tương lai vào tay bạn, đôi khi còn hơn cả người thân. Khi coi đó là một nghề nghiệp, bạn cũng phải hết lòng với lựa chọn của mình.

Quản lý là một công việc phức tạp, bạn cần cập nhật kiến thức mỗi ngày từ âm nhạc tới cách giao tiếp với nhãn hàng, thương lượng với bầu show. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất, bạn cần rèn sự nhạy cảm với con người, không phải chỉ để hiểu nghệ sĩ, mà còn để đọc được thị trường, truyền thông, xu hướng và nguy cơ.

Rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng thành công có sự đồng hành từ nhà quản lý Đỗ Quang Chí (bìa phải)

Rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng thành công có sự đồng hành từ nhà quản lý Đỗ Quang Chí (bìa phải)

 Người quản lý nghệ sĩ, theo anh có phải là người “đi sau để nâng bước” hay “đi trước để dọn đường”?

- Đây là một câu hỏi hay. Tôi chọn “đi trước để dọn đường”, là một người đi trước để tránh cho nghệ sĩ những đoạn đường gập ghềnh và những nguy cơ có thể xảy ra. Quản lý phải lường trước và xử lý những điều đó.

Người quản lý không thể đi phía sau nghệ sĩ mãi được. Phía sau là hậu cần. Còn người quản lý là người hoạch định con đường phía trước. Sự nghiệp của nghệ sĩ là chiếc máy bay - họ là phi công, còn quản lý là người vẽ đường bay. Nếu đường bay sai, không có nghệ sĩ nào có thể chạm đỉnh trong nghề.

Không có trường lớp đào tạo chính quy, vậy điều gì tạo nên một người làm nghề chuyên nghiệp trong lĩnh vực này?

- Sự nhẫn nại và thấu hiểu. Tôi hay nói với các bạn trẻ là: nghề này giống như vừa làm bảo mẫu, vừa làm kiến trúc sư. Vừa phải hiểu cảm xúc của nghệ sĩ, vừa phải biết đặt viên gạch đầu tiên cho sự nghiệp của họ. Chuyên nghiệp không nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở cách bạn phản ứng với khủng hoảng, cách bạn giữ lời hứa, và cách bạn biết lùi một bước để người khác bước lên ánh sáng.

Từ khi học đại học anh đã làm giám đốc truyền thông cho công ty Music Box của Thanh Thảo, đến việc xây dựng hình ảnh cho hơn 30 nghệ sĩ, theo anh, điều gì là thứ khó rèn luyện nhất trong nghề: kỹ năng, bản lĩnh hay sự trung thành?

- Sự trung thành. Kỹ năng có thể học. Bản lĩnh có thể rèn. Nhưng trung thành là thứ chỉ có thể được thử thách khi người ta… nổi tiếng. Và trung thành là thứ bạn chỉ thấy rõ trong những lúc… có lựa chọn để phản bội. Sự nghiệp là đường dài. Và nếu bạn không có người đi cùng đủ kiên trì, bạn sẽ không đi đến đâu.

Một người quản lý nghệ sĩ cần có những kỹ năng gì để tồn tại và phát triển trong một môi trường nhiều biến động như showbiz?

- Bạn cần ba thứ: Kỹ năng tổ chức – vì nghệ sĩ là tài năng, nhưng lịch diễn là chiến lược. Kỹ năng giao tiếp và ngoại giao – vì bạn phải nói thay nghệ sĩ ở nhiều tình huống.Khả năng dự báo – vì nhiều khủng hoảng không đến từ sự việc, mà đến từ việc… bạn không chuẩn bị. Và cuối cùng, bạn cần sự bình tĩnh – để nghệ sĩ có thể nổi loạn, nhưng quản lý thì không.

Giữa kỹ năng chuyên môn (tổ chức, đàm phán, truyền thông) và kỹ năng mềm (thuyết phục, giữ quan hệ, lắng nghe) – điều gì là then chốt? 

- Kỹ năng mềm mới là điều giữ chân nghệ sĩ – còn kỹ năng cứng chỉ là thứ khiến bạn “được chọn” lúc đầu. Tôi từng thấy nhiều người giỏi kỹ thuật, giỏi chạy chiến dịch – nhưng không hiểu nghệ sĩ đang tổn thương ra sao, tâm lý họ như thế nào và mình cần làm gì để xử lý vấn đề đó.

Đặc trưng của nghệ sĩ là những người nhạy cảm, thường xuyên đối mặt với áp lực từ cảm xúc đám đông và họ rất dễ bị tổn thương hoặc kiệt quệ tinh thần. Làm quản lý – có lúc bạn phải biết nói một câu đúng và thấu hiểu nghệ sĩ, điều đó đôi khi quan trọng hơn là làm nhiều điều khác.

Trong một vài bài phỏng vấn về anh và nghề quản lý anh có nhắc đến các nguyên tắc vậy anh có tổng cộng bao nhiêu nguyên tắc?

Đây là 7 nguyên tắc tôi đã đúc kết suốt 20 năm làm nghề – sau rất nhiều lần thành công, và cả những lần… gần như muốn bỏ cuộc: Quản lý là người cầm lái, không phải người đi theo nghệ sĩ .Tầm nhìn phải xa hơn ánh đèn sân khấu . Không có sự nghiệp bền vững nào thiếu niềm tin tuyệt đối. Quản lý không xách túi – quản lý sách chiến lược . Rút lui trong tôn trọng còn quý hơn ở lại trong mâu thuẫn . Minh bạch là thứ duy nhất giữ được lòng tin lâu dài . Mọi quyết định phải bắt đầu từ lợi ích của nghệ sĩ – không phải cảm xúc của mình

Gắn bó với một nghệ sĩ 17 năm – điều gì khiến anh chọn ở lại? Và đâu là giới hạn của một người quản lý khi mối quan hệ không còn như xưa?

Tôi ở lại không vì hợp đồng. Tôi ở lại vì công việc chung và tương lai đã hoạch định từ đầu.

Nhưng tôi cũng hiểu, có những lúc, điều tử tế nhất là rời đi. Không phải vì mình hết yêu nghề, mà vì nghệ sĩ cần một người mới – một hành trình mới. Giới hạn của tôi luôn là: khi mình không còn là người giúp họ tốt lên mỗi ngày.

Những lần đầu và những quyết định dứt khoát

Trong hàng loạt “lần đầu” như tổ chức họp báo online lần đầu tiên của showbiz (họp báo Cao Thái Sơn), đạo diễn liveshow đầu tiên của Noo Phước Thịnh, hay lần đầu viết trước thông cáo báo chí cuối cùng trước cả khi Phi Nhung mất – đâu là khoảnh khắc khiến anh thấy rõ ý nghĩa của nghề quản lý?

Khi tôi viết thông cáo báo chí về chị Phi Nhung, mất 3 ngày tôi mới dám hoàn thành và đúng trước 1 ngày khi chị rời đi, tôi đã không biết liệu mình có nên nhấn nút gửi ekip không. Nhưng đó là khoảnh khắc tôi hiểu: người quản lý không chỉ lo truyền thông – mà còn phải chuẩn bị cho những điều không ai muốn nghĩ tới. Nghề này, nhiều khi không có vinh quang, nhưng có chiều sâu.

Nó không chỉ là một công việc kiếm tiền, nó còn là sự kết nối sâu sắc và trở thành một phần trong ánh sáng, sự nghiệp nghệ thuật của nghệ sĩ. Và chính những khoảnh khắc đó, tôi hiểu tại sao mình không thể làm nghề khác.

Từng tổ chức chương trình dã ngoại đầu tiên Việt Nam ngoài trời 12 tiếng với 80 nghệ sĩ tham gia, từng đưa Bảo Anh thành hiện tượng chỉ sau một đêm – nhưng ít khi thấy anh xuất hiện công khai. Đó là sự lựa chọn?

- Đúng vậy. Tôi không thích lên báo, không thích đứng giữa spotlight – không phải vì tôi khiêm tốn, mà vì tôi thấy… mình không cần thiết ở đó. Nghề này, bạn càng ít “nói về mình”, bạn càng có thời gian “làm cho người khác”.Tôi chọn sống phía sau sân khấu, nhưng không bao giờ là người đứng ngoài cuộc chơi.

Lần đầu anh công khai thông báo chia tay một nghệ sĩ ( Ngô Kiến Huy) điều đó thay đổi gì trong cách công chúng nhìn nghề quản lý?

- Tôi nghĩ… lần đầu đó không chỉ là một bài thông báo, mà là một lời tuyên bố nghề nghiệp. Rằng người quản lý cũng có tiếng nói, cũng có nguyên tắc, và có quyền được tôn trọng. Từ đó trở đi, tôi thấy người ta bắt đầu quan tâm hơn đến vai trò của những người đứng sau – không chỉ còn là “ai đi cùng nghệ sĩ”, mà là “người định hình sự nghiệp cho nghệ sĩ”.

Anh từng phải từ chối nghệ sĩ dù họ có tiềm năng chưa? Vì sao?Nhiều người trẻ muốn theo nghề quản lý nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Anh có lời khuyên nào cho thế hệ sau?

- Đừng bắt đầu bằng ánh đèn, hãy bắt đầu bằng sự tin tưởng. Nghề này không cần quá nhiều kỹ năng ngay từ đầu, nhưng cần tấm lòng đủ rộng để hiểu người khác và đủ lý trí để không đánh mất chính mình. Hãy bắt đầu bằng việc giúp một người bạn nghệ sĩ trong trường, tổ chức một buổi diễn nhỏ, viết một bài truyền thông đầu tay. Không có lộ trình chuẩn, nhưng có một nguyên tắc: đừng bao giờ xem nhẹ một lần bắt đầu, dù nhỏ đến đâu.

Quang Chí giúp Ngô Kiến Huy có được hit Truyền Thái Y sau 10 năm

Quang Chí giúp Ngô Kiến Huy có được hit Truyền Thái Y sau 10 năm

 Nhiều người trẻ muốn làm quản lý nghệ sĩ như một “cách để gần ngôi sao”. Anh có nghĩ điều đó là đúng hay sai ngay từ gốc rễ? bài học đầu tiên anh muốn dạy các bạn trẻ nếu được dựng chương trình đào tạo đầu tiên tại Việt Nam,

- Thật ra…. sai thì không sai, vì ai mới bắt đầu mà chẳng có chút ngưỡng mộ? Nhưng nếu bạn ở lại chỉ vì hào quang, bạn sẽ sớm rời đi vì áp lực. Nghề quản lý không phải là “ở gần ngôi sao” – mà là “giúp họ sáng đúng lúc”.

Và đôi khi, bạn phải học cách… đứng trong bóng tối một cách tự nguyện. Bài học đầu tiên tôi dạy sẽ là: “Làm nghề bằng tư duy đối tác – không phải tư duy phục vụ.” Quản lý không phải người đi theo, càng không phải người đi sau. Bạn là người đồng hành – và có trách nhiệm điều hướng. Nếu ngay từ đầu bạn coi mình “nhỏ hơn” nghệ sĩ, thì bạn sẽ không thể giúp họ “lớn lên” cùng sự nghiệp.

 Ngày đầu tiên khi đồng hành với một nghệ sĩ mới, anh thường làm gì?

- Việc đầu tiên tôi làm không phải là hỏi: “Em muốn nổi tiếng thế nào?”, mà là hỏi: “Em đang là ai – và thực sự muốn được nhớ đến vì điều gì? Tôi luôn dành 1–2 tuần đầu để lắng nghe thay vì lập kế hoạch. Sau đó, tôi sẽ cùng nghệ sĩ xây dựng bản định vị hình ảnh cá nhân: 3 điều họ muốn công chúng nhớ – và 3 điều không muốn gắn vào. Ngày đầu đồng hành – không phải để vẽ chân dung hoàn hảo, mà để gương mặt thật của họ không bị truyền thông bóp méo.

 Nếu phải thiết kế một đội ngũ quản lý mẫu mực cho một nghệ sĩ trẻ, anh sẽ chọn ai là người cùng mình ‘cầm lái’? Vì sao không làm một mình?

 Tôi từng nghĩ mình có thể làm hết – từ lên lịch diễn, viết thông cáo, chạy media, dựng kịch bản sân khấu, đến xử lý khủng hoảng. Nhưng càng lâu trong nghề, tôi càng hiểu: một sự nghiệp lâu dài cần một đội ngũ vững vàng.

Nếu phải chọn, tôi cần ít nhất 4 người: • Một người phụ trách tầm nhìn và chiến lược phát triển hình ảnh (A&R + Branding), • Một người chuyên quản lý hành chính – lịch trình – pháp lý, • Một người hiểu truyền thông số và tương tác fan, • Và một người biết giữ không khí làm việc tử tế, bền bỉ.

Quản lý giỏi không phải là người làm hết – mà là người biết để người khác làm đúng. Đội ngũ ekip chính là “dàn nhạc đệm” cho nghệ sĩ – bạn không cần một nhạc công chơi 10 loại nhạc cụ. Bạn cần một người biết giữ nhịp.

Hẳn anh cũng có bài học trong 2 thập kỷ làm nghề?

- Tôi từng đồng hành với một nghệ sĩ tôi đã lấn quá sâu vào mọi quyết định cá nhân của họ.Tôi nghĩ mình đang lo, đang bảo vệ, đang định hướng. Nhưng thật ra, tôi đang làm thay – chứ không phải làm cùng. Đó là một điều không đúng. Quản lý không thể làm thay nghệ sĩ mọi thứ họ không biết cách làm.

Tôi học được: “Quản lý không phải là người giữ nghệ sĩ thật chặt, mà là người giữ cho họ tự do nhưng không đi lạc.”

Theo anh, làm sao để nghề quản lý được đào tạo và chuyển hóa chính thống?

- Cần ba thứ: một trung tâm đào tạo bài bản, những người làm nghề sẵn sàng chia sẻ thật – và một thế hệ trẻ đủ khiêm tốn để học. Nghề quản lý không thể phát triển nếu cứ bị nhầm là “trợ lý đa năng”. Chỉ khi người làm nghề tự tin định nghĩa mình, xã hội mới bắt đầu nhìn nhận đúng vai trò ấy. 

 Cuối cùng, điều gì giúp anh vẫn giữ được cảm hứng, sự đam mê và lòng kiên trì với một nghề mà nhiều người gọi là “làm dâu trăm họ”?

- Vì tôi không làm nghề để được cảm ơn. Tôi làm nghề để khi nghệ sĩ thành công – tôi biết mình có mặt trong hành trình đó. Và khi nghệ sĩ gặp khủng hoảng – tôi không bỏ đi. Tôi tin rằng, nghề quản lý không cần quá nhiều người nổi bật. Chỉ cần một người đủ vững vàng để đi cùng. Tôi chọn là người đó.

Cảm ơn anh Đỗ Quang Chí vì những chia sẻ chân thật. Mong rằng cuộc trò chuyện này sẽ mở ra nhiều góc nhìn mới, giúp công chúng – và đặc biệt là các bạn trẻ – hiểu hơn về những người đứng sau thành công của một ngôi sao.

Anh cũng là người hỗ trợ Bảo Anh đến gần hơn với khán giả

Anh cũng là người hỗ trợ Bảo Anh đến gần hơn với khán giả

Trong suốt hành trình hơn 20 năm làm nghề, Đỗ Quang Chí không chỉ chứng minh bản thân là một nhà quản lý, chuyên gia truyền thông, đạo diễn sân khấu có tầm nhìn, mà còn là người mở lối cho hàng loạt cột mốc lần đầu tiên của ngành giải trí Việt Nam. 

Từ một cậu sinh viên làm “truyền thông part-time”, Đỗ Quang Chí trở thành người góp phần xây dựng hình ảnh cho gần 50 nghệ sĩ, nhiều người trong số đó giờ đã trở thành sao hạng A.

Không học trường đào tạo quản lý nghệ sĩ nào, không “bắt đầu bằng may mắn”, hành trình của anh là câu trả lời rõ nhất cho một thế hệ trẻ mơ mộng vào nghề truyền thông rằng “được công nhận” không đến từ ánh đèn sân khấu, mà từ độ tin cậy khi đứng sau nó.”

 

Tin khác

Công nghệ
Làn sóng trí tuệ nhân tạo nguồn mở giá rẻ từ Bắc Kinh đang giáng một đòn mạnh vào mô hình kinh doanh đắt đỏ của Mỹ. Cuộc đua công nghệ toàn cầu bắt đầu chứng kiến sự đảo chiều khi lợi thế về giá định hình lại toàn bộ cấu trúc lợi nhuận.
2 ngày
Góc Nhìn
Trong khi doanh nghiệp vẫn than thiếu nhân lực và ráo riết tìm người, thì đều đều mỗi năm có hàng trăm nghìn sinh viên ra trường. Đồng nghĩa với bằng ấy người lao động đi tìm việc và không ít người “không tìm thấy” việc.
4 ngày
Du Lịch
Mức chi tiêu trung bình của khách quốc tế tại Việt Nam hiện thấp hơn đáng kể so với Thái Lan hay Singapore, đặt ra áp lực chuyển dịch mô hình khai thác.
4 ngày
Góc Nhìn
Trao đổi với Tạp chí Doanh Nhân Trẻ, PGS. TS Nguyễn Hữu Huân, Giảng viên ĐH Kinh tế TP. HCM cho rằng, Trung tâm Tài chính Quốc tế tại TP.HCM được nhìn nhận như một bước ngoặt thể chế, quyết định khả năng bứt phá và tái định vị nền kinh tế Việt Nam.
5 ngày
Tài chính - Thị Trường
Làn sóng phản đối pháp lý lan rộng khắp nước Mỹ khi một nửa số tiểu bang đồng loạt hành động nhằm ngăn chặn rào cản thương mại mới từ chính quyền liên bang. Trận chiến pháp lý tại tòa án chuyên trách không chỉ làm rung chuyển chính sách đối ngoại mà còn đe dọa trực tiếp đến túi tiền của người tiêu dùng và chuỗi cung ứng toàn cầu.
6 ngày
Góc Nhìn
Sản xuất công nghiệp, đầu tư, thương mại và thu ngân sách cùng tăng mạnh trong 7 tháng năm 2026. Tuy nhiên, số doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường còn lớn, khả năng tạo việc làm suy giảm và xuất khẩu tiếp tục phụ thuộc nhiều vào khu vực FDI.
6 ngày
Góc Nhìn
Trên đây là lời khẳng định của Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Hoàng Minh Sơn tại hội nghị Giám đốc sở GD-ĐT hồi tháng 7. Cũng theo ông, "học thật, thi thật" là mệnh lệnh xuyên suốt, hướng tới mục tiêu đánh giá đúng năng lực người học.
1 tuần
Góc Nhìn
Việc TP.HCM đẩy mạnh chiến dịch "Khám sức khỏe toàn dân" và chương trình "Khảo sát không gian văn hóa Hồ Chí Minh" được phát động song song là một cách làm "rất TP.HCM". Đây là chiến lược chăm sóc người dân cả về sức khỏe lẫn đời sống tinh thần. Nói theo nhà Phật là "thân tâm an lạc". Một việc làm mang ý nghĩa thực tế, nhân văn và có tầm nhìn dài hạn của thành phố
1 tuần
Góc Nhìn
Một mô hình phát triển chỉ thực sự có ý nghĩa khi mục tiêu tăng trưởng đi vào quyết định đầu tư của doanh nghiệp, năng suất của người lao động, thời gian xử lý thủ tục và giá trị của từng sản phẩm.
1 tuần
Góc Nhìn
Chỉ 23,5% người khuyết tật trong độ tuổi lao động đang làm việc, trong khi tỷ lệ này ở người không khuyết tật là 76,3%. Khoảng cách hơn 50 điểm phần trăm cho thấy vấn đề không chỉ nằm ở sức khỏe hay khả năng lao động, mà còn ở cách thị trường đào tạo, tuyển dụng và tổ chức việc làm.
1 tuần
Lifestyle
Có một thời, người ta nói giáo dục phải đào tạo ra con người "vừa hồng vừa chuyên". Cách diễn đạt ấy có thể cũ, nhưng tinh thần thì không hề lỗi thời. Bác Hồ dạy: "Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó". Một cái clip livetream của hai bạn sinh viên khiến người ta phẫn nộ. Nhưng cú trượt về nguồn nhân lực quốc gia trong tương lai mới là điều lo lắng.
1 tuần
Góc Nhìn
Những ngày qua, câu chuyện xoay quanh chiếc vương miện từng được trao cho cựu Hoa hậu Doanh nhân Toàn cầu 2023 - Miss Business Global Nguyễn Thị Thảo trở thành tâm điểm bàn luận trên các nền tảng mạng xã hội. Một câu chuyện xảy ra từ năm 2023, bỗng nhiên bị đào trở lại, cho thấy cách mà công chúng tiếp nhận câu chuyện đã có sự đổi khác. Phía sau hiện tượng này, bài học dành cho ai?  
2 tuần
Góc Nhìn
Hằng năm cứ đến ngày 27/7 - Ngày Thương binh Liệt sĩ Việt Nam, cả nước lại tổ chức nhiều hoạt động tri ân hướng về các gia đình chính sách, thương binh, liệt sĩ… Công tác đền ơn đáp nghĩa nhiều năm qua đã thu hút được nhiều nguồn lực xã hội, trong đó có sự đóng góp không nhỏ của các doanh nghiệp và đội ngũ doanh nhân.
3 tuần
Góc Nhìn
Việc sáp nhập tinh gọn các cơ quan, đơn vị… đang tạo ra một thị trường lao động mới. Một bên là những nhân sự bị dôi dư (đặc biệt từ khu vực công chuyển sang khu vực tư nhân) có thế mạnh “rất mạnh”, đó là kinh nghiệm và kỹ năng quản lý. Một bên là các bạn trẻ nắm giữ "chìa khóa" cốt lõi của công nghệ số hiện đại. Vậy ai sẽ áp lực hơn? Liệu họ ở hai đầu "chiến tuyến" hay một thể thống nhất?
3 tuần
Tài chính - Thị Trường
Bản đồ năng lượng toàn cầu đang chứng kiến một nghịch lý lớn khi những tiếng nổ tại vùng Vịnh không còn đủ sức kích hoạt khủng hoảng giá thô. Sự trỗi dậy của nguồn cung thay thế và sự lao dốc của lực cầu châu Á đã tái định hình toàn bộ cấu trúc thị trường.
4 tuần
Xem thêm